Georgi Lozanov

Học tập là vấn đề thái độ chứ không phải là năng khiếu.

Dorothy Billington

Những gì chúng ta biết ngày hôm nay sẽ lỗi thời vào ngày hôm sau. Nếu chúng ta ngừng học thì chúng ta sẽ ngừng phát triển.

Uyliam Batơ

Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn
Showing posts with label Anh nhất định anh làm em yêu anh. Show all posts

Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 24

Posted by Unknown
Chap 24: Không thể cảm hóa.
Mẹ và em gái Minh đã vào ngay sau khi cô gọi được khoảng 15′. Nhìn hai người mặt mày tái nhợt, mắt cứ đảo đi đảo lại hốt hoảng nhìn vào từng phòng, cô thấy như mình vừa làm sai điều gì đó. Cô cúi gằm mặt, nhắm mắt lại. Tất cả mọi thứ đã sụp đổ khi mẹ ra đi, khi cô tự có thể tạo một vỏ bọc hoàn hảo cho chính mình thì bố lại ra đi. giờ đây có người đã cho cô hiểu thế là là tình yêu, niềm thương cảm trong cuộc sống thì hiện giờ người ấy đang trong tình trạng nguy kịch. Kiếp trước cô đã làm gì sai sao? Tất cả mọi người đối xử tốt với cô đều như vậy, cô không còn dám dựa vào ai, yêu thương ai nữa rồi, liệu cô có làm họ bị thương nữa không???
-Anh, Minh nó thế nào rồi?
Anh giật mình mở mắt
-À, Minh ngủ rồi ạ!
-Thế à? Nó bị làm sao?-Mẹ Minh bám lấy tay áo cô, hỏi.
-Minh bị ung thư.
-Trời! -Mẹ Minh thốt lên.
-Đã sang giai đoạn giữa, chắc trước giờ cậu ấy không phát hiện ra, tuy nhiên…đây là một trường hợp hiếm gặp, các bác sĩ nói…phải đưa cậu ấy ra nước ngoài phẫu thuật.
-Phẫu thuật…?-Mẹ Minh hốt hoảng, ngã người về phía sau. Nhanh tay đỡ lấy bà, Nin lên tiếng:
-Liệu có..rủi ro gì không?
-Tôi không chắc, -Rồi cô nhìn vào cánh cửa phòng bệnh của Minh.
-Đi vào xem anh Bun tỉnh lại chưa, mẹ đi nào!- rồi Nin dìu bà vào phòng.
Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh
Anh nhìn hai người bước vào phòng xong cô đi về phía cổng bệnh viện, cô muốn mua cái gì đó cho cậu ăn.
Bước vào phòng với chiếc cặp lồng cháo, thấy Minh đã tỉnh dậy, đang ngồi cười toe toét với Nin, lòng Anh hơi trùng xuống. Cô biết, cậu chưa biết bệnh tình của mình, cậu nghĩ mình chỉ bị ngất do thần kinh yếu chứ không phải vì bị ung thư..
Thấy Anh bước vào, Minh cười cười, nói:
-Cậu có gì cho tớ ăn à?
-..
Anh không trả lời, cô đi đến gần Minh, nhìn sắc mặt cậu vẫn tái xanh, cô nhíu mày:
-Không cần gắng gượng, mệt cứ nghỉ!
-Ơ, tớ..- Minh giật mình, sao cô tinh vậy, đúng là cậu thấy trong người mệt, chỉ muốn nằm ngủ nhưng lại sợ mẹ và Nin lo lắng, nên phải cố gắng cười tươi. Hai người đó còn không nhận ra, sao cô lại có thể nhận ra khi mới nhìn qua cậu vậy chứ.
-Ăn đi rồi nghỉ..
-Ờ..
Cố gắng ăn hết tô cháo để chứng tỏ mình khỏe mạnh, xong xuôi Minh nằm xuống định ngủ tiếp. Mẹ và Nin đã ra ngoài mua nước, chỉ còn hai người trong phòng. Anh dọn dẹp lại mấy cái bát, Minh ngồi nhìn cô. Khuôn mặt cô lúc nào cũng vậy luôn lạnh băng không một biểu cảm, cậu đã cố gắng thay đổi nó, nhưng có vẻ không được như mong muốn. Mặc dù cậu đã nhận ra một vài sự thay đổi ở cô nhưng nó chưa nhiều lắm. Cô vẫn ít nói, vẫn không thể hiện tình cảm của mình với cậu. Điều đó làm cậu buồn. Cậu thích cô từ lần đầu tiên hai người mới gặp. Cô lạnh lùng, cá tính, lại xinh đẹp, học giỏi. Bề ngoài thì đúng là như vậy. Còn bên trong…là một cô gái có nhiều nỗi đau, và chính những nỗi đau ấy đã cản trở cô với những người bạn cùng trang lứa. Mải suy nghĩ, cậu không biết cô đã xong và đang nhìn cậu từ lúc nào.
Anh nhìn Minh vài giây, rồi lấy một tờ khăn ăn, lau miệng cho Minh, ăn xong không biết lau gì cả! Trước đây cô chưa từng làm việc này thì phải, đây là lần đầu tiên, cô chăm sóc cho một người con trai.
Minh giật mình rời khỏi suy nghĩ ngay tức thì. Cậu nhìn cô, xong rồi cầm tờ giấy lau, nói:
-Tớ muốn ngủ một lát, cậu ra ngoài được không.
-Ờ…-Anh trả lời, lại nhìn Minh thêm mấy giây rồi bước ra ngoài.
Anh vừa đi khỏi cánh cửa, Minh lập tức lấy tay che miệng, oằn người ho. Cậu không biết mình bị làm sao nữa, sao mọi người không cho cậu biết.? Cậu bị làm sao? rốt cuộc là thế nào?
***
Đêm đó, khi thấy mẹ ngủ say, Minh len lén ngồi dậy, lật cái túi sách của mẹ cậu lên. Tập hồ sơ bệnh án của cậu. Bước ra ngoài hành lang, dưới ánh sáng mù mờ của bóng điện, cậu mở cuốn sổ ra. Khối u ác tính bên vùng bụng bên phải (Ori ko biết nhiều bệnh về ung thư). Cậu suýt thì đánh rơi cuốn sổ, giờ thì cậu đã hiểu thái độ của mọi người.
-Không ngủ hả?- Anh xuất hiện, cô vừa đi hỏi bác sĩ một số vấn đề về.
-Cậu…Tớ..bị ung thư.
Anh nhìn cuốn sổ trên tay Minh, rồi nói:
-Sẽ khỏi, nếu cậu ra nước ngoài phẫu thuật.
-Nhưng trong này có thêm một dòng chú thích: ‘đây là trường hợp hiếm gặp’.
-Vẫn có thể chữa.
-Phải, nhưng hi vọng không nhiều phải không?
Anh ngẩng lên nhìn Minh, dưới ánh sáng mờ mờ, khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ đau khổ, thất vọng. Cô bèn nói:
-Lạc quan giúp con người giảm 30% bệnh tật.
-Không đâu.- Minh lắc đầu, cười nhạt- mình không phải là người dễ bị lừa đâu!
-Cậu nghĩ tôi lừa cậu?
-À, mình không có ý đó- Minh bối rối.
-…
Cả hai đều im lặng cho đến khi:
-Cậu sẽ phải đi phẫu thuật.
Minh lắc đầu.
-Cậu có phải là Trần Văn Minh tôi từng quen không? -Anh nhíu mày, giọng nói trở nên lạnh băng.
Minh hơi giật mình vì giọng nói của cô, cậu ngẩng lên nhìn mặt cô, đôi mắt sáng ẩn sau cặp kính ấy đang giận dữ, tự nhiên cậu thấy lòng vui vui. Cô đang giận dữ vì lo lắng cho cậu. Rồi cậu cười, kéo cô vào lòng, ôm chặt rồi thì thầm:
-Tớ sẽ đi phẫu thuật, nếu có lâu thì cậu vẫn nhất định phải chờ tớ trở về. Được chứ?
-…
Anh không trả lời, nhưng cô vẫn vòng tay qua ôm lấy cậu. Minh hơi sững người, nhưng nhanh chóng mỉm cười rồi thì thầm:
-Cảm ơn, tớ nhất định sẽ trở về!
Cậu biết cô là một người luôn thích làm hơn là thích nói. Giá như thời gian cứ dừng lại như thế này thì sẽ không có những bất hạnh, đau khổ mà cũng ngọt ngào về sau.
***
Bệnh của Minh càng ngày càng nặng. Sau có hơn một tháng mà cơ thể cậu đã hiện rõ bệnh. Người xanh xao, vàng vọt, mặt lúc nào cũng tái và không có sự sống. Cơ thể như không có sức lực và thỉnh thoảng lại nôn do tác dụng của thuốc. Nhìn cậu bây giờ, bác sĩ khuyên gia đình nên đưa cậu ra nước ngoài sớm để chữa trị.
Sau khi tham khảo ý kiến của bác sĩ, nhà Minh quyết định 2 hôm nữa sẽ đưa Minh sang Mĩ phẫu thuật. Rủi ro trong phẫu thuật khá lớn, nhưng phải phẫu thuật, cơ thể Minh mới khỏe được. Trong khi mẹ về thu xếp đồ đạc, Tâm và Anh đứng ngoài hành lang cửa phòng của Minh nói chuyện. Tâm từ khi biết tin Minh bị bệnh rất chăm chỉ kéo Anh đến thăm Minh. Cô rất thương Anh. Sau cái lần nghe về quá khứ của Anh do Minh kể, cô đã thông cảm cho Anh nhiều. Sao mọi người tốt đối với Anh đều ra đi như vậy? Hay vì Anh sinh ra là để là một bông hoa đơn độc giữa cuộc đời đầy sóng gió này?
-Không biết có thể chữa khỏi không nhỉ?- Tâm hỏi.
-Còn tùy.
-Ưm, hi vọng cậu ấy có thể khỏe lại, sống tốt như ngày nào.
-Tôi cũng hi vọng vậy.
-Vậy…cậu có buồn không?
Anh nhắm mắt, tựa đầu vào tường, nói:
-Cũng không chắc.
-Thật là…băng giá.- Tâm buột miệng nói xong lập tức lấy tay bịt miệng, liếc sang Anh. Cứ ngỡ Anh sẽ phản ứng lại, nhưng không, Anh chẳng hề phản ứng gì, vẫn nhắm mắt, dựa vào tường, nói:
-Ừm, tôi vốn là một tảng băng không thể tan chảy. Dù dùng cái gì đi nữa cũng vậy thôi….

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 25
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 18

Posted by Unknown
CHAP 18: MẸ KẾ VÀ CON RỂ
Đi bộ khoảng chừng 5’. Anh dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ, màu xanh da trời. Nhìn ngôi nhà nhỏ nhưng vô cùng ấm cúng, trước cổng có một giàn hoa ti gôn. Bên trong có mấy chậu hoa lan trắng.
Thấy Anh đứng trước cổng một lúc, vẻ mặt có vẻ suy tư lưỡng lự, Minh lên tiếng:
-Có chuyện gì không? Đây là nhà cậu đúng không?
-Ừm…
-Vậy sao không vào?
-Không có gì.
Anh nói rồi đưa tay mở cánh cổng sắt.
Bước vào trong sân, rồi đi vào nhà. Nơi phòng khách có một người đàn ông trẻ, khoảng gần 40 (chính xác là 37) đang ngồi ở sô pha xem ti vi. Thấy có người vào, ông khẽ ngẩng lên.
-Con chào bố.-Anh khẽ cúi đầu chào.
-A, Anh! Con về đó hả? – ông bố Anh lập tức chạy đến, ôm cô một lát rồi thả ra, nhìn một lượt cô từ trên xuống rồi hỏi – Mấy tháng rồi không về nhà là sao? Con sống tốt không? Ăn uống ra sao?…
-Con rất khỏe. –Ngắn gọn và súc tích.
-Ừ, thế thì tốt. – ông quay sang Minh.- À, cháu là bạn cái Anh hả?
-A vâng, cháu chào bác, cháu là Minh, bạn cùng lớp với Anh ạ.
-Ờ, sao hai đứa không về sớm. giờ đã gần 6h rồi.
-Vâng, tụi cháu vừa đi chơi với nhóm, đi qua đây nhân tiện vào thăm gia đình.- Minh gãi đầu.
-Ờ, không sao, hai đứa ở đây ăn tối xong thì về nhé.
-Không cần đâu bố à!-Anh nhíu mày.
-Cái con bé này, hiếm lắm mày mới dẫn bạn về nhà, với lại không ăn bây giờ thì để đên tết mày mới về nữa hả? không nói nhiều, đi vào rửa chân tay đi, mẹ đang nấu cơm rồi.
-Vâng, con..
-Ai vậy anh?-Mẹ kế từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Anh, bà ta thoáng khó chịu xong lập tức cười tươi chạy đến , giọng phấn khởi.
-Con về rồi đó hả Anh? Sao giờ mới về?
-Vâng..-Anh trả lời giọng cứng nhắc.
-Ở lại ăn cơm nhé. Mẹ đang nấu rồi. Hai đứa vào rửa chân tay đi.
Đi ra giếng nước ở ngoài sân để rửa chân tay, Minh khẽ hỏi:
-Mẹ cậu trẻ thế!
-Ờ…-Anh trả lời một cách không hề mặn mà.
-Hình như cậu và mẹ không được hòa thuận?
-… – Anh không trả lời, rửa tay chân xong đi thẳng vào nhà làm Minh ngơ ngác.
-Sao vậy? Đợi tớ với..-Minh nói nhưng có vẻ Anh không nghe thấy, cô đi mà không hề ngoảnh lại.
Trong bữa ăn, chủ yếu là Bố hỏi chuyện cuộc sống của Anh, mẹ kế không nói gì, Minh cũng chỉ ngồi nghe, cậu chưa bao giờ nghe chuyện gì của Anh, nên giờ muốn biết, mãi lúc sau mẹ kế hỏi cậu:
-Cháu là Minh phải không?
-A, vâng!
Mẹ kế giả bộ ngạc nhiên:
-Từ trước đến giờ, Anh nó chưa hề đưa con trai về nhà đâu, cháu là người đầu tiên đó. Cháu là bạn trai nó hả? – Mẹ kế hỏi.
-Bạn…bạn trai…-Minh liếc sang Anh. Hiện cô không nhìn cậu mà nhìn vào mẹ kế, ánh mắt này có vẻ quen quen, à đúng rồi là lúc cô gắt cậu “im mồm đi” cũng là ánh mắt này. Nhưng sao lại dùng ánh mắt này với mẹ của mình?
-Vâng…Minh là bạn trai con!- Anh nhấn giọng thật mạnh, nói rõ từng chữ, mắt nhìn đăm đăm vào bà mẹ kế đang nhìn vô cùng nhởn nhơ, phởn phơ. Cô ước gì hiện tại bà ta là bao cát để có thể nện cho bà ta trận, cái mặt vô cùng vô cùng dày.
Minh cứng đơ, nhìn Anh. Cô vừa nói gì cơ? Bố cũng có tâm trạng đó, ông hỏi lại:
-Bạn trai con?
-Vâng. – dù trả lời bố nhưng mắt cô lại nhìn chằm chằm bà mẹ kế đáng ghét. Trước đây bà ta nói loại con gái không biết cười, không biết nói năng như cô thì sẽ chẳng bao giờ có bạn trai, chẳng bao giờ có ai rước. giờ bà ta còn cố tình trọc tức, cô đành bảo Minh là bạn trai cho bà ta tức tối chơi.
Quả nhiên, bà ta tím mặt. xong lại giãn ra quay sang Minh:
-Con rể!
“Hơ hơ cái gì vậy nè?” Minh vô cùng con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô.
-Ta gọi con là con rể nhé, Anh nhà ta nó kén lắm, 16 năm nay mới thấy hai từ bạn trai phát ra từ miệng nó, chắc nó sẽ không có lần 2 đâu, ta cứ gọi thế nhé!
-Vâ..ng.
-Ăn cơm đi. – Anh nhíu mày, gắt lên. Minh lập tức cắm cúi ăn, bà mẹ kế vẫn cười cười:
-sao phải xấu hổ?
-Bác bao nhiêu tuổi ạ? – Minh hỏi để xoa đi không khí ngượng ngùng.
-À, năm nay mẹ 29.
-Dạ, thế thì…bác sinh ra Anh khi bác mới…15 tuổi?
-Ha ha, mẹ là mẹ kế thôi.- bà ta cười- Mẹ ruột của Anh đã mất cách đây 3 năm rồi.
-Dạ? – Minh ngớ người, nói chuyện đó mà còn cười được, bà ta… quả nhiên, giờ cậu đã hiểu vì sao mà thái độ của Anh với bà ta có vẻ xấc xược, chắc bà ta đã đối xử với cô không ra gì cô mới ra ngoài sống như vậy.
-Con no rồi, mọi người cứ ăn tiếp.- Anh buông bát đứng dậy, bà ta cười khi nhắc đến mẹ cô, cô sợ nếu còn ngồi đây nghe chắc cô khó kiềm lòng để mắng bà ta một trận. Bố thì đã được bà ta tôi luyện rồi nên cũng thấy bình thường là phải.
Bực mình leo lên cầu thang để lên sân thượng. mặt trời đang khuất dần, bóng tối bắt đầu bao phủ khắp nơi. Cô thích bóng tối. Một màn đêm dày đặc, không có chút ánh sáng nào. Nơi đó không ai sẽ có thể nhìn thấy nỗi đau và những vết rạn nứt nơi trái tim cô.
Trong phòng ăn.
-Xin lỗi con, con rể! tính nết con bé này nó thế, chỉ cần nhắc đến mẹ nó là nó lại như vậy.-Mẹ kế cười.
-Vậy sao bác vẫn nhắc đến?- Minh nhìn bà ta hỏi lại.
-À, thì..-mẹ kế ngớ người, bà không nghĩ là sẽ bị Minh hỏi lại như vậy.
-Cháu xin phép lên xem cô ấy thế nào.-Minh đứng dậy, đi lên cầu thang.
-Ừ, xem nó thế nào giúp bác nhé.-Bố Anh lên tiếng.
-Vâng.
Anh nhất định làm em yêu anh

Trên sân thượng.
Một cô gái đứng trong bóng tối, gió làm mái tóc dài tung bay, chỉ nhìn qua bóng lưng cũng đã thấy nỗi cô đơn của cô. Cô đứng sát lan can, hai tay nắm chặt cái thành lan can, ánh mắt có sự u uất khó nói. Nhìn cô như đã bị cả thế giới bỏ quên, nỗi cô đơn của cô hòa cùng bóng tối tạo cho người khác một cảm giác rờn rợn.
-Có việc gì không? – Anh lên tiếng.
Minh giật mình, cậu đứng suy nghĩ nãy giờ, mà sao cô biết cậu ở đằng sau nhỉ? Có mắt sau gáy à.?
Cậu bước đến đứng cạnh cô, bóng tối mờ mờ khiến cậu không nhìn rõ biểu hiện khuôn mặt cô.
-Có chuyện buồn à?
-…
-Đúng là thật rồi!
-…
-Cậu không biết hồi nãy, dáng đứng của cậu cô đơn thế nào đâu.!
-..
-Sao không chia sẻ với tớ?
-…
-Có chuyện buồn không chia sẻ cho người khác thì sẽ càng buồn hơn đó!!.
-…
-Cậu muốn ở một mình à?
-…
Thấy cô không trả lời, cậu không nói gì nữa, hai người cứ đứng vậy đến lúc:
-Xin lỗi.- Anh nói.
-Hả? gì? Sao lại xin lỗi? – Minh ngạc nhiên.
-Vì đã bảo cậu là bạn trai tôi.
-À, không sao…- Mặt Minh đỏ bừng nhưng cô không thể nhìn thấy-…thật ra, tớ…rất vui khi cậu nói vậy..dù chỉ là nói đùa.
Anh quay sang nhìn Minh. Dù hai người không nhìn rõ mặt nhau nhưng Anh vẫn có thể nghe thấy tiếng tim Minh đập thình thịch. Trong lòng cô như có một cái gì đó ấm áp chạy qua, cô khẽ mỉm cười, giơ tay ôm vòng qua người Minh.
Minh đơ người, á khẩu.
Ôm cậu thế này, cô có thể nghe rõ tiếng đập thình thịch của trái tim cậu, ngửi thấy mùi sữa tắm rất nam tính của cậu. Minh rất cao, cô đứng cùng cậu cũng chỉ đến cổ cậu giờ đây đầu cô khẽ ngả xuống vai cậu. Lát sau cô thì thầm:
-Cảm ơn.-Anh nói nhẹ nhàng.
Minh lại đơ luôn tập hai, mặt cậu giờ có thể so sánh với cà chua chín. Cậu không bao giờ có thể hi vọng Anh sẽ ôm cậu thế này, giờ cậu mới biết, lạnh lùng chỉ là cái vỏ bọc của cô. Cậu cứ đứng như vậy, say mê hương hoa anh đào lúc nào cũng thoang thoảng trên tóc cô.
Một lát sau, Anh khẽ thả nơi tay, đi về phía cửa để xuống lầu. Đi được một đoạn cô vẫn thấy Minh đứng như vậy, bèn nói:
-Về thôi, tôi còn nhiều việc phải làm.- Lại giọng lạnh nhạt như thường.
-A, ừ..-Minh sực tỉnh, chạy theo cô xuống lầu.
Vừa rồi chắc cậu mơ quá. Khẽ véo má mình, thấy rất đau, Minh kêu “Á” một tiếng. Anh đi đằng trước ngoảnh lại nhìn cậu, thấy má cậu đỏ một vết, cô nói:
-Vừa rồi cậu mơ đó.
Rồi đi xuống nhà, để lại một tên vô cùng vô cùng…
….Ngơ ngác…..

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 19
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 16 (chap 16)

Posted by Unknown
CHAP 16: “TÌNH YÊU KHÔNG HỀ CÓ LÍ DO!”
“Không phải chứ?????????” Miệng Anh đang há hốc ra, mặt toàn vạch thẳng (- o -lll) nhìn lại Nam. Không phải cậu ta say quá nói lảm nhảm chứ? Vừa hôm trước là tên Khánh, hai anh em nhà này thật khiến người khác khó xử mà. Trời ơi, cô phải làm gì đây? Trước hết phải bình tĩnh, đúng bình tĩnh thoát ra khỏi cái gọng kìm này đã. Nghĩ vậy cô lập tức đứng dậy nhưng chả dễ như tưởng tượng, sao ngủ mà lại ôm chặt thế này????? Nguyễn Ngọc Nam, tôi nguyền rủa anh, có thả tay ra không?????????. Đó chỉ là ý nghĩ thôi, giờ phải dùng hành động vậy, một phát hất mạnh tay Nam ra rồi túm lấy hai cổ tay cậu ta, từ từ đặt xuống, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. (Vừa đánh vừa xoa, chậc chậc)
Vừa đặt tay Nam xuống, Anh khẽ đứng thẳng người nhón chân bước ra ngoài. Vừa quay đi lại có người túm cổ tay cô. Thật ức chế! Cô quay người lại nhìn. Nam đã tỉnh, tay cậu vẫn đang nắm tay cô, ánh mắt mông lung, cậu hỏi:
-Vừa rồi tôi có làm gì sai hả?
-Ờ..Không..-Anh hơi lúng túng chút.
-Tôi…nói gì sai? Em cứ nói đi. –Nam đã nhận ra sự lúng túng của cô, cậu lại hỏi.
-anh nói…-Anh nhìn vào Nam- anh thích tôi.
Mắt Nam mở to hết cỡ (0.0) á khẩu luôn. Khẽ thả tay cô ra, cậu không nói một lời nào, hay đúng hơn là không biết nói gì, cậu chỉ nhìn xuống cái chậu nước cùng khăn mặt.
Anh cũng nhận ra sự bối rối của Nam, cô nói:
-Không sao, lúc đó anh say, tôi cũng không để ý làm gì, anh không phải lo, giờ thì…tôi ra ngoài trước.
Anh quay người bước ra cửa, vừa đi được hai bước, cô lại nghe thấy giọng của Nam:
-Vậy..nếu tôi nói…tôi thích em..thì sao?
-Anh…vẫn say hả? – Không quay lại, cô hỏi Nam.
-Tôi hoàn toàn tỉnh táo. –Nam nhìn bóng lưng của cô, nói chắc nịch.
Mãi một lúc sau cô mới lên tiếng:
-…Tại sao vậy?
Lại một không khí im lặng. Thời gian từng phút trôi qua, lúc sau Nam nói:
-Em đã bao giờ nghĩ rằng…tình yêu có lí do chưa?
anh nhất định làm em yêu anh - chương 16
-Tôi biết, tình yêu không bao giờ có lí do cả, tôi thích em và chỉ vậy thôi, em hiểu không?
-…
-Tôi biết, em khó có thể chấp nhận ngay tôi, tôi sẽ đợi…đến khi em chấp nhận tôi.
-…
-Nhưng từ giờ đến lúc đó, tôi hi vọng, em sẽ vẫn đối xử với tôi như trước kia. Vẫn coi tôi là một người bạn tập, chỉ cần em để ý tôi một chút..tôi chỉ mong như vậy.
Vẫn im lặng. Một vài phút sau, cô lên tiếng:
-Tại sao lại là tôi? – Anh quay lại, mắt nhìn vào Nam.
Nhìn cô, Nam khẽ nói:
-Vì em lạnh lùng, vì em thờ ơ, vì mọi thứ…Anh à, em biết không? Mỗi lần đôi mắt em nhìn tôi, tôi cảm thấy bối rối, tôi…
-Tôi lạnh lùng, tôi thờ ơ…vậy sao anh lại thích tôi? Anh có thể thích người khác mà? – Ngắt lời Nam, Anh nhíu mày hỏi.
-Tôi nói với em rồi, tình yêu không hề có lí do.!
Lại im lặng.
-Tôi về trước. –Anh khẽ quay người, và…
Nam đứng dậy, ôm cô từ phía sau, cậu nói:
-Nếu những lời vừa rồi của tôi, khiến em khó xử, vậy thì…hãy quên nó đi. Hãy đối xử với tôi như trước kia, và quan trọng hơn…đừng né tránh tôi.
-Né tránh? – Anh hỏi lại.
-Phải, hãy coi tôi là người em có thể nghĩ đến trong lúc khó khăn, có thể tôi không giỏi an ủi, tâm sự, nhưng tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em.
-…
Không thấy cô trả lời, Nam khẽ buông lơi tay, quay đi rồi nói:
-Muộn rồi, em về đi, về tối muộn sẽ nguy hiểm đấy. Xin lỗi giờ tôi không thể đưa em về được.
-Chào anh.
Nói rồi không quay đầu lại, cô quay ra cửa, bước thẳng. Nam nhìn bóng cô khuất sau cánh cửa mới đi vào phòng tắm, thầm nghĩ, cậu sẽ không bao giờ động đến rượu nữa.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 17
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 10 (chap 10)

Posted by Unknown
CHAP 10:NHỮNG NGÀY THÁNG RẮC RỐI.
Nếu một ngày bạn gặp rắc rối đến n lần, chắc chắn bạn sẽ không vui đâu nhỉ? Nếu một ngày bạn phải đối mặt với những việc bạn ghét chắc bạn cũng chẳng hứng thú gì phải không? Nhưng bạn lại không thể ngăn chặn những rắc rối đó mà phải đối mặt một cách không hứng thú, haizz đó là trường hợp của Hoàng Anh nhà ta…
Không hiểu hai tên Minh và Quang từ hôm đi du lịch về bị gì nữa mà hơi tí lại đến chỗ Anh nói chuyện nọ chuyện kia, Anh làm gì họ cũng tranh nhau làm hộ, như hiện tại, hôm nay bàn Anh và Minh trực nhật, Minh đang lau bảng với tốc độ gió cấp 12, Anh đang quét lớp.
5’ sau, Minh chạy xuống chỗ Anh, Quang thấy vậy cũng chạy lại, hai người cùng túm vào cái chổi của Anh:
-tớ làm cho cậu nghỉ đi!!!!!!- cả hai đồng thanh.
Anh nhìn vào cái chổi, lại ngước lên nhìn hai người, khẽ hỏi Minh:
-lau bảng xong chưa?
-rồi..
-đổ rác chưa?
-chưa..
-lấy nước chưa?
-chưa…
-vậy làm đi..
-ừ,…-Minh bỏ tay ra khỏi cái chổi, cau mày xách cái xô đi lấy nước, lại quay lại nhìn Quang đang nhìn cậu vẻ đắc thắng, cố gắng đi thật chậm xem Anh phản ứng thế nào.
Xử lí xong tên Minh, Anh nhìn sang Quang, hỏi:
-nghĩ ra chưa?
-gì?
-lí do nói với cô Hương sao hôm nay lớp vắng đến 7 người, không phải cậu nói cậu chịu trách nhiệm sao?
-chết,..
Quang lập tức đứng dậy, mặt xám ngoét. Từ hôm đi chơi đến giờ, hôm nay mới có tiết của cô Hương. Mấy ngày qua lớp vắng lác đác đến gần chục người. Giờ phải nói sao đây?
Nhìn thấy mặt Quang như vậy,Anh nói:
-về chỗ mà suy nghĩ đi, tôi không cứu như hôm trước đâu.
-ừ,..ừ- Quang chạy luôn về chỗ.
Anh nhất định làm em yêu anh

Minh đứng ngoài cửa thấy vậy, tay nắm chặt, khẽ yeah một tiếng…ha ha, thật thoải mái, cậu yên tâm đi lấy nước rồi, cậu không được thì người khác cũng không được, ha ha……..
Lần 1 : Minh 0 – Quang 0 , hòa…
*
Ra chơi.
-Anh ơi, xuống canteen đi, sáng nay tui chưa ăn gì.-Tâm chạy xuống chỗ Anh, mặt nhăn nhó. Thấy vậy Minh bảo:
-hai người ăn gì tớ đi mua cho!
-à, cậu đi mua hộ hả, được…-Tâm chưa nói xong đã nghe tiếng Quang đằng sau:
-tớ cũng đi mua cho, hai người ăn gì?
-ơ,? –Tâm ngơ ngác.
-ăn gì?- hai người đồng thanh.
-mua cho tôi 2 gói snack.-Anh nói
-thế thôi sao?-lại đồng thanh.
Anh nhíu mày:
-sao? Vấn đề gì?
-không, đây đi đây..-rồi 2 tên vụt đi.
-ê, còn tui nữa mà, ê…-Tâm nhăn nhó-Hai tên khỉ gió..
-Tôi về rồi đây! –lại đồng thanh.
Minh và Quang mỗi người chìa ra một gói snack, Anh giơ hai tay, mỗi tay cầm một gói. Xong Minh quay sang Tâm:
-nè, ăn xôi không?
-có…-tâm hí hửng..
Đưa cho Tâm hộp xôi, Minh lại quay sang nhìn xem Anh ăn gói snack nào trước. Rồi thấy Anh xé cả hai gói rồi nhét vào ngăn bàn cả 2 gói, xong lại lôi lên một gói. Thế này thì biết là của tên nào hả trời? Minh tự nhủ mình nhẽ ra phải mua loại khác, sao lại mua cùng một loại chứ, AAAAAAAAAAA….
Nhìn hai tên vò đầu bứt tai trước mặt mình, Anh khẽ hỏi:
-ăn không?
-không!- lại đồng thanh, rồi hai tên quay sang nhìn nhau, lại nhìn Anh, chỉ thấy cô cau mày rồi quay đi hướng khác:
-không ăn thì thôi, cho Earl nốt vậy –Rồi nhét nốt xuống ngăn bàn.
Lần hai vẫn 0:0
*
Tan học, cô giáo yêu cầu mua thêm sách tham khảo tiếng anh, thế là Tâm lại lôi Anh đi, đương nhiên là hai tên kia cũng đi theo.
Sau khi tìm được sách, Anh tranh thủ xem có cuốn tiểu thuyết nào mới không, Tâm đi theo làu bàu:
-đọc sách nhiều quá sẽ khô khan đấy!
-kệ…
Thấy cuốn sách mới nhất của Minh Hiểu Khê trên giá, Anh đưa tay ra với. Lúc đó một bàn tay khác cũng đưa ra, nhằm cuốn sách đó. Và…
4 mắt nhìn nhau, nhận ra người đối diện, Anh bỏ tay ra khỏi sách, khẽ cúi đầu chào, người đó cũng chào lại cô, rồi lên tiếng:
-Em mua sách hả?
-vâng…anh cũng vậy hả?
-ừm..
Tâm trố mắt nhìn..ai đây ta? Đẹp trai quá! Khuôn mặt lạnh lùng, cô rất thích hihi phải làm quen mới được, nghĩ vậy cô hỏi Anh:
- Xin lỗi, 2 người quen nhau à?
-ờ, -Anh trả lời..
-Hoàng Anh…!!!!!-một giọng nói con trai vang lên, phát ra từ sau lưng của Nam. Là Khánh. Cậu ta nhìn thấy Anh lập tức chạy đến, giơ hai tay định ôm. Theo bản năng, Anh tránh được cậu ta và người mà cậu ta ôm phải là..Minh.???
-Ôi,..-giật mình, Khánh bỏ tay ra, lùi lại nhìn Minh ở trước mặt, lại nhìn về Anh và Nam đang cau mày nhìn mình, Khánh lùi lại, cười nói với Minh:
- xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ..- chưa nói hết câu, cậu đã bị một bàn tay túm lấy cổ áo từ phía sau, quay lại nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của Nam, cậu khẽ nói:
-Anh hai, em xin lỗi rồi mà!
-mai tập hít đất 50 lần..- Giọng Nam nghiêm khắc.
- Không. Anh toàn công tư lẫn lộn thôi..-Khánh giãy nảy.
-Vậy mai phối hợp với tôi..?- giọng lành lạnh của Anh vang lên, nghe vậy cậu Khánh lập tức nói:
-mai em sẽ hít đất 50 lần, giờ bỏ em ra..
Nam vừa bỏ ra, Khánh lập tức vớ cuốn sách Nam vừa chọn, rồi nói với Anh:
- Thà hít đất 50 lần còn hơn phối hợp với cậu. Mặc dù rất thích cậu nhưng phải công nhận chỉ có anh Nam mới đấu được với cậu. Đi trước nhé.
Nói rồi kéo tay Nam đi luôn. Nam khẽ quay người gật đầu chào, Anh cũng cúi chào, nhìn hai người khuất bóng sau dãy sách.
Khẽ với cuốn sách, xong quay lại nói với 3 người vẫn đang đứng đằng sau:
-về thôi.
Sực tỉnh, Tâm chạy đến níu tay Anh:
- Ui, cái anh cao cao, nhìn lạnh lùng là ai vậy? giới thiệu cho mình đi.! Đi mà Anh- Tâm lắc lắc tay Anh.
-bạn tập ở võ đường.
-ui, thật á? Cậu học võ à? Mai đúng không? Mình sẽ đăng kí học luôn, mai đợi mình đi với nhé…nhé nhé…!
-rồi, biết rồi. ồn ào..-Anh gắt lên, nhưng có vẻ như Tâm chẳng hề chú ý.
-yeah, yeah. Yêu cậu nhất, về thôi, nhớ nhé…hihihi – rồi cả hai kéo nhau ra quầy thu ngân.
Đằng sau 2 người còn hai khuôn mặt ngơ ngác. Hai người quay sang nhìn nhau, nói:
-còn đối tượng thứ 3 sao trời????????

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 11
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 9 (chap9)

Posted by Unknown
CHAP 9: lại một người rung động.
Đôi mắt đen láy, trong veo, long lanh đầy nước, tròng mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn tuôn xuống khuôn mặt trắng trẻo đó. Nhìn cảnh đó, Quang tự nhiên ngẩn ngơ, rồi cứ thế đứng như vậy cho đến khi một giọng nói lạnh lùng cất lên:
-tránh ra..
Quang lập tức đứng dậy, lùi ra ra sau, mặt cứ thế đỏ lên, ngượng nghịu gãi đầu, lại nhớ đến cảnh lần trước Tuấn chỉ chạm vào mặt cô mà cô đá hắn không thương tiếc ra cửa:
-xin lỗi,tớ..
Không để Quang nói hết câu, Anh ngắt lời:
-đi ra ngoài đi.
-ơ,…
-tôi muốn yên tĩnh…
-ờ..vậy tớ ra ngoài..
Quay người bước đi, Quang đi ra ngoài. Tay vừa chạm vào nắm cửa, cậu quay lại nói:
-xin lỗi…-rồi bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.
Còn lại một mình,Anh khẽ nhắm mắt, ngẩng mặt lên trần nhà. 5s sau cô từ từ cúi đầu,nhìn thẳng vào cánh cửa. Hai mắt mở to, môi mím chặt, lấy cùi tay lau hết nước mắt. Xong cô đứng dậy, đi đến trước cánh cửa. Khẽ hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng thở ra, cô bước ra ngoài, cô muốn ra biển chơi, cô muốn quên hết và không muốn khóc nữa.
Anh nhất định làm em yêu anh

Gió biển mát rượi, vừa đi Anh vừa hít thở thật sâu để không khí mát mẻ căng tràn lồng ngực. Cô mặc chiếc áo phông dài ngang đùi, một chiếc quần sooc ngắn, đi chân trần. Khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, cô thấy Tâm đang ngồi với Minh và Quang. Thấy cô, Tâm vẫy vẫy ra hiệu lại gần, cô bèn đi đến đó. Đến gần, Tâm nhìn Anh rồi trố mắt:
-vừa khóc hả?- nói điều này xong, Tâm thấy hối hận, người như Anh mà có lúc khóc sao, khéo không được trả lời còn bị mắng cho một trận thì khổ, quả nhiên:
-vừa rồi đi không cẩn thận, ngã úp mặt xuống cát..-Anh lơ đễnh trả lời, nhìn bộ bikini màu đen của Tâm, khẽ nhíu mày- nhìn bộ này không hợp gì cả.
-hả?
-rất già..-Anh thản nhiên nói, ra ngồi xuống cái nệm hơi, để lại gương mặt ngơ ngác của Tâm.
Lát sau Tâm chạy lại, kéo tay Anh, thì thầm:
-già thật sao?
-ờ..
-vậy phải làm sao?
-trót mặc rồi thì mặc luôn đi, sao trăng gì..-Anh thản nhiên đáp.
-thôi đành vậy.
Ngồi đối diện với Quang và Minh, Tâm nói rất nhiều, Anh chỉ trả lời hờ hững:
-sao không mặc áo tắm?
-không thích..
-không tắm hả?
-đâu cứ phải mặc áo tắm mới tắm được,..
-ừ.. mà này…!
-hử..
-cái con bé Vân Anh ý..
-sao?-Anh nhíu mày.
Tâm nhìn xung quanh, thấy Quang và Minh đang nhìn hai người nói chuyện, bèn cười:
-hì hì..
- hai cậu đang nói gì đến Vân Anh phải không?-Minh hỏi.
Nghe Minh hỏi, Tâm buột miệng:
-ôi, thính như ..d-o-g.. ối, xin lỗi…-Tâm đưa tay lên bịt miệng, nhìn xung quanh, thấy mặt Minh chau lại, lông mày giật giật, Quang thì đang cười cười, Anh thì khóe môi nhẹ nhếch lên, cô đang nhìn ra hướng khác, nhưng nụ cười đó làm cho 3 con người trước mắt sững sờ.
Quay lại với gương mặt hàng ngày, thấy 3 người trước mắt đang nhìn mình chăm chú, cô nhíu mày lại quay sang nhìn Tâm hỏi:
-Vân Anh làm sao?
-à, thật ra, nó..nó..-nhận ra 2 người kia vẫn đang dỏng tai lên nghe, Tâm lấy tay xùy xùy- hai người đi chỗ khác chơi, đây là chuyện của con gái.
-ờ..
-ừ..
Đợi 2 tên đi xa rồi, Tâm mới khẽ nói:
-sao nó mới 14 tuổi mà vòng 1 to thế nhỉ?
Anh tí thì đâm đầu xuống đống cát, cô tưởng có chuyện gì xảy ra, hóa ra là..
-kệ nó, ghen à?-Anh nhìn đi chỗ khác, lơ đãng nói.
-ừ, phải, đang ghen đây. Hix, vừa rồi đi vào thay đồ, mình với nó thay, nó bảo vòng 1 của nó là 93, nghĩ mà vẫn sợ.
-cậu kém à, mà phải nói?
-ừ, mình chỉ có 87..
Lần này thì Anh thật sự đâm đầu xuống đất, trời ơi. 87 với 93 kém gì nhau chứ, cô có 84 cô còn không than thở gì mà, đúng là phiền nhiễu, cô hỏi:
-con gái hay để ý những cái này hả?
-ủa, chả nhẽ cậu không phải con gái?
-phải, nhưng trước giờ tôi chưa nghe ai nói những chuyện này bao giờ.
-à, ừ, đúng là hay để ý thật, thôi xuống tắm đi.
Nói rồi Tâm kéo Anh xuống biển. Nước biển xanh, rất mát, cảm giác thật thoải mái. Thôi quên hết chuyện không vui đi, giờ phải hưởng thụ, đi chơi bóng chuyền thôi….
*
5h30’. Cả đoàn lên xe về, một ngày vui vẻ chơi đã kết thúc, báo hiệu những ngày rắc rối sắp xuất hiện…ôi……….

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 10
more »

Anh nhất định anh làm em yêu anh – chuong 6 (chap 6)

Posted by Unknown
CHAP 6: ĐI DU LỊCH NÀO…(1)
Sau khi chắc rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, Anh lên giường chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại báo hiệu tin nhắn đến, một số lạ. trong này chỉ viết đúng một dòng:
“ngủ ngon nhé tình yêu của tôi”
Anh mở to mắt nhìn dòng chữ vừa rồi.. Nhìn đã thấy gai ốc đầy mình, cô không quen nghe những từ quá tình cảm như thế. Cô bèn nhắn lại, ngắn gọn “nhầm số rồi, điên!” Yên tâm đi ngủ thì lại có tin nhắn báo đến ,bực bội đang định đốp cho trận thì ra là tin nhắn của bố “mai đi chơi cẩn thận nhé con gái. Bố nhớ con nhiều, cuối tuần rảnh về nhà nhé” – “vâng”. Luôn ngắn gọn và súc tích, Anh bắt đầu ngủ vì mai phải đi từ sớm, rất sớm mà không biết rằng, có một người đang bần thần ngồi trước màn hình điện thoại, không giám trả lời tin nhắn của cô.
*
4h sáng.
-cốc..cốc..cốc..-tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. Anh đang vùi mặt xuống gối, nghe tiếng gõ cửa cô bực mình ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở ra khỏi giường, vì trời còn tối, cô đập đầu vào cạnh cửa. một tiếng “huỵch” rất to vang lên.
Đầu ong ong như sắp nứt, cô mở to mắt ra kiếm kẻ phá hoại giấc ngủ của mình.
-Xoạch..-cửa mở.
Minh đứng ngoài cửa, vẫn đang cười nhưng vừa nhìn thấy cái mặt hằm hằm của cô, cậu gãi đầu:
-xin lỗi, sáng sớm đã qua nhà cậu thế này.. cậu chuẩn bị chưa? Một tiếng nữa xuất phát đấy.
-biết rồi…-Anh quay người vào nhà, Minh cũng bước vào theo, nhìn cô hằm hằm đi vào nhà tắm, Minh khẽ cười đưa tay lên che miệng ngáp. Hôm qua cậu háo hức đến mức không ngủ được. Mãi hơn 12h mới chợp mắt được một chút. Hơn 3h mắt lại thao láo mở ra,cậu bèn dậy mặc quần áo rồi nhờ bác quản gia trở đến đây. Nhưng đến nơi mới nhận ra là vẫn còn quá sớm, đắn đo mãi mới đưa tay gõ cửa phòng Anh. Giờ cậu mới nhìn thấy cảnh Anh ngái ngủ, lần trước lúc cậu dậy thì Anh đã nấu gần xong bữa sáng rồi.
Anh nhất định anh làm em yêu anh

Bước ra phòng khách, thấy Minh đang ngồi bần thần ở sô pha, Anh lên tiếng hỏi:
-Sao đến sớm vậy?
-À, vì..ở nhà chán quá, với lại nhà cậu gần trường, đến đây cho tiện.
-đến bằng gì?
-à, bác quản gia chở tớ đến.
-lạc đề rồi.-Anh nhíu mày.
-à, đến bằng ô tô.
-ăn gì chưa?
-chưa.
-thích bị say xe hả?
-không, nhưng tớ có mang theo ít đồ ăn, lát ăn cũng được.
-ờ..
Anh định bước vào phòng thay đồ thì nghe tiếng rao của bà bán bánh. Bà này hôm nào cũng vậy, đi rất sớm và rất đúng giờ, lại làm bánh rất ngon. Anh đi vào bếp, lấy cái chảo nhỏ rồi đi ra ngoài, thấy vậy Minh bảo:
-Làm gì đấy?
-mua bánh.-Anh lơ đãng trả lời.
-ồ.
Ra ngoài vừa chọn được mấy cái bánh, đang đợi bà ấy lấy ra cho thì nghe tiếng hét:
-trộm, bắt trộm..
Ngoảnh sang nhìn, thấy tên trộm đang lao thẳng về phía mình, vừa lúc hắn đến gần, tay đang cầm chiếc chảo của Anh vung lên.
-bốp..-một tiếng kêu to vang lên, làm Minh chạy ra cửa nhìn ra ngoài đường. Và cậu nhìn thấy Anh từ từ bỏ chiếc chảo ra khỏi mặt tên trộm, quanh mặt hắn là một hình tròn màu đỏ vô cùng hoàn mĩ, chưa kịp định thần lại mọi chuyện đã thấy mọi người chạy đến, tóm lấy tay hắn, có một bác còn quay lại nói:
-cảm ơn cháu nhé.
-không có gì..-Anh hờ hững đáp, lại nhìn tên trộm mặt vẫn nhăn nhó, cô nói- mới sáng ra đã đi ăn trộm, thật chẳng ra gì.- nói rồi đón lấy mấy cái bánh, trả tiền rồi đi vào nhà.
Nhìn Anh đi vào, Minh thầm nghĩ “nội công thật thâm hậu”-(chậc chậc, nhiễm phim trưởng rồi).
*
4h 45’ sáng.
Vì 5h phải khởi hành nên hai người bắt đầu đi đến trường. Anh mặc một chiếc quần jean mài, mặc một chiếc áo phông mỏng, suôn dài tới ngang đùi, khoác bên ngoài một chiếc áo bò màu xanh, đeo một chiếc ba lô màu xám, mang giày thể thao. Hôm nay cô đôi thêm một chiếc mũ lưỡi trai xùm xụp nữa. Nhìn vô cùng bụi. Lúc cô bước từ phòng ngủ ra, Minh nhìn từ đầu đến chân cô hỏi:
-cậu đi tắm biển hay đi leo núi vậy?
-Tắm biển.
-vậy sao lại mặc thế này?
-có vấn đề gì?-Anh nhíu mày.
-không, nhưng..tớ nghĩ đi tắm biển thì nên mặc đồ thoải mái một chút.
-tôi rất thoải mái.-Anh thản nhiên nói.
Minh chẳng biết nên nói gì nữa. Lần trước cậu đi biển với mấy bà chị đều thấy họ mặc váy ngắn với quần sooc mà. Nhưng thôi, kệ Anh vậy.
Đến cổng trường, nhìn bọn con gái ở lớp đúng là một trời một vực với Anh. Đứa nào cũng chơi toàn áo cổ rộng, mỏng te, quần thì không thể ngắn hơn được, đứa nào cũng đội mũ rộng vành đủ loại mà Anh chơi mũ lưỡi trai. Ngay đến Tâm, khi nhìn thấy Anh cũng kêu lên:
-sao lại mặc thế này, ra biển nóng lắm đấy. mặc dù giờ đã là mùa đông nhưng vẫn nóng lắm.
-thế nào chả được.-Anh thờ ơ trả lời. Xe cũng đã đến, lớp trưởng Quang bắt đầu điểm danh.
Vì không bị say xe nên Anh chui xuống hàng ghế gần cuối, ngay bên cửa sổ. Tâm thì bị say nặng nên ngồi ngay hàng đầu. Minh lên sau, nhìn thấy bên cạnh Anh vẫn còn ghế trống bèn tiến đến ngồi cạnh. Thấy Anh ngồi nhìn ra cửa sổ không để ý đến xung quanh cậu cũng không nói gì vì không muốn làm phiền, rồi tự nhiên cậu nhớ đến lầm đầu tiên gặp cô, cô cũng lơ đãng nhìn ra ngoài cửa như vậy.
Suốt 4 tiếng ngồi trên xe, Minh lăn ra ngủ khò khò, cậu bị thiếu ngủ mà. Anh thì ngồi nghe nhạc từ cái máy mp3 của mình, như quên luôn thời gian, mắt vẫn nhìn ra mọi vật bên ngoài cửa sổ. Thật sự thì cô cũng không hứng khởi lắm với chuyến đi này. Hôm đó nếu không phải cô đứng lên nói đỡ cho Quang thì chắc cô cũng sẽ không đi.
nae noonbiteun bitnahneun byuldeulloh
nae shimjang sokeul taewooneun juh boolbitdoh
youngwonhahjin ahngetji duh eeleulkkuhn upjee oh oh oh oh oh oh oh oh oh oh oh oh YEAH
nah me-me-me-me-me-me-me-chigo shippuh
duh bbahlee dee-dee-dee-dee-dee-dee-deedigo shippuh
juh nohpeun building wheeroh juh poohreun hahneulwheeroh
keuhgeh soh-ree-ree-ree-ree-ree-ree-reechigo shippuh
You got the FIRE nahyeh gahseumeul koong koong koong
YOU GOTTA DROP IT LIKE IT’S HOT
jigeum muhmchooryuh hahjimah OOH
The FIRE nae muhrisokeul koong koong koong
I GOTTA DROP IT LIKE IT’S HOT
muhmchooryuh hahjimah (hey)
(Fire- 2ne1)
Nhạc từ máy mp3 cứ truyền vào tai Anh. Cô không ngủ được, chả biết làm gì đành mở máy chơi avatar giết thời gian vậy.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 7
more »