Georgi Lozanov

Học tập là vấn đề thái độ chứ không phải là năng khiếu.

Dorothy Billington

Những gì chúng ta biết ngày hôm nay sẽ lỗi thời vào ngày hôm sau. Nếu chúng ta ngừng học thì chúng ta sẽ ngừng phát triển.

Uyliam Batơ

Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn
Showing posts with label truyện ngắn. Show all posts

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 25

Posted by Unknown
Chap 25: “Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi….”
2 ngày sau.
Đến tiễn Minh ở sân bay. Vì sắp đến tết nguyên đán nên không khí xung quanh rất đông vui và náo nhiệt. Trời se se lạnh, cái lạnh cuối đông đủ cho người ta cảm thấy thích thú, nhưng có một gia đình, mặt ai nấy cũng buồn buồn. Mẹ Minh đi sang Mĩ với Minh, Nin ở lại trông nom nhà cửa và chăm sóc bố. Minh bây giờ nhìn gầy hơn xưa rất nhiều, cậu vẫn cao lớn như vậy nhưng người thì yếu ớt và có thể ngã bất cứ lúc nào.
Vì là ngày nghỉ nên Anh và Tâm cùng với mấy bạn trong lớp đều ra tiễn Minh. Ai cũng chúc Minh có thể thực hiện tốt cuộc phẫu thuật này. Bệnh của Minh chưa đến mức nghiêm trọng quá nhưng lại khó chữa, tối đa cậu sẽ phải ở đó đến một tháng.
Sau khi đi vòng một lượt các bạn trong lớp, nghe đủ những lời chúc của các bạn, Minh dừng lại ở nhóm những người bạn thân. Quang vỗ nhẹ vai Minh, nói:
-Cố gắng lên nhé, lạc quan lên, có rất nhiều người mong cậu trở về!
-Cảm ơn, tiếc là tôi không được ở lại để tiếp tục ganh đua với cậu!- Minh cũng dùng tay vỗ một phát yếu ớt lên vai Quang, cười đáp lại.
-Chậc. Yếu quá rồi đấy!
-Thông cảm đi. -Tâm xen vào.- Mà vụ đó hình như Quang đã rút lui vô điều kiện rồi mà, tính làm gì. Ha ha, Minh nhớ về đó, không về tớ sang bóp cổ ông bác sĩ đã phẫu thuật cho cậu.
-Không được.- Minh cau mày- Như thế cậu sẽ mang tiếng sát hại người khác, nhỡ phải đi bóc lịch thì sao? Khánh nó sẽ chuộc cậu ra hả?
-Trời ơi! Ai bảo đây là người ung thư giai đoạn giữa hả trời,?-Tâm chỉ chỉ vào Minh- Còn đùa được thế này, chắc không sao đâu nhỉ?
-Chắc vậy, ha ha…-Minh bật cười.
Mọi người xung quanh đều cười. Ai cũng muốn giảm bớt không khí căng thẳng, chỉ duy nhất có một người đứng ở đằng xa, nhìn mọi người mà không hề lên tiếng.
Mãi sau, Tâm mới quay lại nhìn Anh rồi hỏi:
-Sao im lặng vậy?
Lúc này Minh mới quay lại nhìn Anh, gương mặt trông thật nhợt nhạt. Nhìn thấy vậy, Anh đến gần Minh. Khi hai người đứng trước mặt nhau, Anh tháo chiếc khăn mình đang quàng ở cổ ra, đeo vào cho Minh rồi quấn cho mấy vòng quanh cổ. Lát sau cô mới nói:
-Giữ gìn sức khỏe, mau chóng trở về!
Đặt tay lên chiếc khăn, nó vẫn còn hơi ấm của cô. Minh mỉm cười nói:
-Ừ, cậu yên tâm đi.
Lát sau, khi đã đi vào bên trong, Minh lại chạy ra. Tay vẫn đặt lên chiếc khăn ca rô, nhìn thấy Anh vừa quay người đi, cậu lập tức nhào đến, ôm cô thật chặt thì thầm:
-Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi…..
Anh chưa kịp phản ứng gì thì cậu đã rụt tay lại, đi vào bên trong để lại cô đứng ngơ ngác với một đám hỗn độn trong lòng được bao lại bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài.
Anh nhất định làm em yêu anh

Anh nhất định làm em yêu anh

Những ngày sau đó, Minh đi đến bệnh viện bên Mĩ. Bệnh của cậu chưa đến mức nghiêm trọng nhưng lại hiếm gặp. Trong suốt một tháng cậu đã được chuyển hết khu nọ đến khu kia, rốt cuộc cũng đã được chuyển đến một nơi có thể chữa được bệnh cho cậu. Trong một tháng mà cậu thực hiện đến bao lần chuyển viện, bao lần xét nghiệm. Cuối cùng bệnh của cậu đã có thể chữa lại.
Sau gần một tháng chiến đấu với căn bệnh, cuối cùng thì nó cũng đã được chữa lành tận gốc. Cứ ngỡ mình sẽ được trở về Việt Nam, Minh vui vẻ đi chơi lần cuối cùng với mẹ tại một số nơi nổi tiếng của đất Mĩ. Nhưng như người ta nói, chỉ giây trước bạn còn được cười nói vui vẻ, giây sau có khi bạn đã không còn trên thế giới…. Một chiếc xe tải lao đến khi Minh đang đi sang đường, chiếc xe vượt đèn đỏ…..
***
Một tháng trôi qua tại Việt Nam.
Không hề có tin tức gì của Minh. Tâm thì suốt ngày đi ra đi vào, thỉnh thoảng lại đến hỏi Anh:
-Sao không có tin tức gì từ cậu ta nhỉ? Đã một tháng rồi mà. Lẽ ra phải có một cuộc điện thoại chứ? Mình biết gọi đường dài hơi đắt nhưng có cần keo kiệt vậy không? Nè Anh, cậu không nghe mình nói gì à? Nè…?
Tâm cau mày, giật giật áo Anh. Đã qua tết được mấy ngày rồi, Mấy ngày tết ngày nào Anh cũng ở nhà. Lúc nào cô gọi điện rủ đi chơi đều nhận được câu trả lời là đang ngủ. Ngủ hết tết sao trời? Hôm trước tết, cô có đi với Anh đến lấy lương, Anh còn được một khoản thưởng mà, không thể nói là thiếu tiền được, nhưng cũng không thể nào mà ngủ suốt ngày chứ? Ngủ nhiều đâu có tốt, hơn nữa sẽ thành heo mất.
Anh không nói gì với Tâm, cô vẫn chăm chú đọc cuốn sách mới mượn ở thư viện. Một cuốn sách khoa học có ghi về một số căn bệnh hiểm nghèo, ung thư, và một vài bệnh khó chữa. Suốt mấy ngày tết cô không hề ra khỏi nhà, sáng nào cũng dậy chạy bộ một lúc rồi lại chui vào chăn ôm lap top. Cô tìm mọi tư liệu về bệnh của Minh và thấy rằng có thể chữa khỏi. Nhưng đã một tháng rồi, nếu chưa về được thì ít nhất cũn phải gọi điện hay gửi một cái email về cho cô yên tâm chứ???
*
Buổi tối hôm đó, đang ngồi làm bài tập cô nghe có tiếng gõ cửa. Mặc dù không biết là ai nhưng trong đầu cô lại nghĩ đến một người. Mở cửa…không phải là người cô mong đợi.
-Xin lỗi, chị là Hoàng Anh phải không ạ?- Một cậu bé chừng 14, 15 mặc bộ đồng phục của một tiệm bán hoa, tay ôm một bó hoa hồng trắng, hỏi cô.
-Phải!
-Có người gửi hoa cho chị.
Đỡ lấy bó hoa, kí nhận theo yêu cầu của cậu bé, xong Anh ôm bó hoa vào phòng. Ngắm xung quanh một lượt, mắt cô dừng lại ở một bức thư được cài trong đó. Mở ra xem. Là thư của Minh.
“Tớ đã đặt hoa tại cửa hàng này từ hôm tớ đi ra nước ngoài. Nếu một tháng sau tớ trở về thì ngay lập tức tớ sẽ hủy và đến chỗ cậu ngay, còn nếu tớ không trở về thì lá thư này sẽ được chuyển đến cậu. Anh à, nếu bức thư này có chuyển đến tay cậu thì cũng đừng quên tớ nhé. Cậu hãy tìm cho mình một hạnh phúc riêng , nhưng đừng quên tớ…hãy nhớ về tớ như một kỉ niệm thời học trò nhé. Tớ luôn hi vọng có thể đi vào trong vỏ bọc của cậu nhưng hơi khó, dù gì thì tớ cũng muốn nói rằng: “Tớ thích cậu nhiều lắm, Anh à!”
Your friends,
Minh.!!!oxoxo”
Cộng với lá thư là hai bức ảnh. Một bức là hai người đang đứng trên bãi biển lần đi Hải Phòng. Nhìn góc độ chụp thì khá rõ nét và đẹp. Bức còn lại là Anh, cô đang đứng trước biển, sóng biển đánh đến ngang bọng chân, gió biển làm mái tóc dài tung bay, mặt thì có vẻ gì đó u ám ẩn sau một vẻ ngoài lạnh băng hoàn hảo. Nhìn bức hình vô cùng đẹp và có tính thẩm mĩ….
-Tóc…tách…
Hai mắt dần nhòe đi, nhìn vào lá thư và hai bức hình, không hiểu sao nước mắt Anh lại chảy ra. Cô khóc. Phải, khóc vì một người con trai…lần đầu tiên, cô khóc vì một người con trai (Không tính bố nha!). Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, làm nhòe đi nét mực được viết bằng bút máy của Minh. Từng giọt, từng giọt làm cho bức thư và tấm ảnh ướt nhòe…
Hết nhìn bức ảnh, cô lại nhìn sang bó hoa, cầm nó lên, ôm chặt vào lòng, nước mắt tuôn ra như mưa, cô từ từ nhắm mắt thì thầm: “Tôi thích cậu rồi…Minh ngốc à! …Sao lại bỏ tôi vào lúc này chứ?….. Tôi có thể yêu thương lại một lần nữa sao? …Cậu thật đáng ghét mà! …Tôi ghét cậu…nhưng lại thích cậu rồi…… ”
Hòa lẫn với tiếng nói là những tiếng nấc ngắt quãng, cô khóc mãi và tự nhủ rằng…đây là lần cuối cùng cô khóc cho người khác………..

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 26
more »

Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 24

Posted by Unknown
Chap 24: Không thể cảm hóa.
Mẹ và em gái Minh đã vào ngay sau khi cô gọi được khoảng 15′. Nhìn hai người mặt mày tái nhợt, mắt cứ đảo đi đảo lại hốt hoảng nhìn vào từng phòng, cô thấy như mình vừa làm sai điều gì đó. Cô cúi gằm mặt, nhắm mắt lại. Tất cả mọi thứ đã sụp đổ khi mẹ ra đi, khi cô tự có thể tạo một vỏ bọc hoàn hảo cho chính mình thì bố lại ra đi. giờ đây có người đã cho cô hiểu thế là là tình yêu, niềm thương cảm trong cuộc sống thì hiện giờ người ấy đang trong tình trạng nguy kịch. Kiếp trước cô đã làm gì sai sao? Tất cả mọi người đối xử tốt với cô đều như vậy, cô không còn dám dựa vào ai, yêu thương ai nữa rồi, liệu cô có làm họ bị thương nữa không???
-Anh, Minh nó thế nào rồi?
Anh giật mình mở mắt
-À, Minh ngủ rồi ạ!
-Thế à? Nó bị làm sao?-Mẹ Minh bám lấy tay áo cô, hỏi.
-Minh bị ung thư.
-Trời! -Mẹ Minh thốt lên.
-Đã sang giai đoạn giữa, chắc trước giờ cậu ấy không phát hiện ra, tuy nhiên…đây là một trường hợp hiếm gặp, các bác sĩ nói…phải đưa cậu ấy ra nước ngoài phẫu thuật.
-Phẫu thuật…?-Mẹ Minh hốt hoảng, ngã người về phía sau. Nhanh tay đỡ lấy bà, Nin lên tiếng:
-Liệu có..rủi ro gì không?
-Tôi không chắc, -Rồi cô nhìn vào cánh cửa phòng bệnh của Minh.
-Đi vào xem anh Bun tỉnh lại chưa, mẹ đi nào!- rồi Nin dìu bà vào phòng.
Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh
Anh nhìn hai người bước vào phòng xong cô đi về phía cổng bệnh viện, cô muốn mua cái gì đó cho cậu ăn.
Bước vào phòng với chiếc cặp lồng cháo, thấy Minh đã tỉnh dậy, đang ngồi cười toe toét với Nin, lòng Anh hơi trùng xuống. Cô biết, cậu chưa biết bệnh tình của mình, cậu nghĩ mình chỉ bị ngất do thần kinh yếu chứ không phải vì bị ung thư..
Thấy Anh bước vào, Minh cười cười, nói:
-Cậu có gì cho tớ ăn à?
-..
Anh không trả lời, cô đi đến gần Minh, nhìn sắc mặt cậu vẫn tái xanh, cô nhíu mày:
-Không cần gắng gượng, mệt cứ nghỉ!
-Ơ, tớ..- Minh giật mình, sao cô tinh vậy, đúng là cậu thấy trong người mệt, chỉ muốn nằm ngủ nhưng lại sợ mẹ và Nin lo lắng, nên phải cố gắng cười tươi. Hai người đó còn không nhận ra, sao cô lại có thể nhận ra khi mới nhìn qua cậu vậy chứ.
-Ăn đi rồi nghỉ..
-Ờ..
Cố gắng ăn hết tô cháo để chứng tỏ mình khỏe mạnh, xong xuôi Minh nằm xuống định ngủ tiếp. Mẹ và Nin đã ra ngoài mua nước, chỉ còn hai người trong phòng. Anh dọn dẹp lại mấy cái bát, Minh ngồi nhìn cô. Khuôn mặt cô lúc nào cũng vậy luôn lạnh băng không một biểu cảm, cậu đã cố gắng thay đổi nó, nhưng có vẻ không được như mong muốn. Mặc dù cậu đã nhận ra một vài sự thay đổi ở cô nhưng nó chưa nhiều lắm. Cô vẫn ít nói, vẫn không thể hiện tình cảm của mình với cậu. Điều đó làm cậu buồn. Cậu thích cô từ lần đầu tiên hai người mới gặp. Cô lạnh lùng, cá tính, lại xinh đẹp, học giỏi. Bề ngoài thì đúng là như vậy. Còn bên trong…là một cô gái có nhiều nỗi đau, và chính những nỗi đau ấy đã cản trở cô với những người bạn cùng trang lứa. Mải suy nghĩ, cậu không biết cô đã xong và đang nhìn cậu từ lúc nào.
Anh nhìn Minh vài giây, rồi lấy một tờ khăn ăn, lau miệng cho Minh, ăn xong không biết lau gì cả! Trước đây cô chưa từng làm việc này thì phải, đây là lần đầu tiên, cô chăm sóc cho một người con trai.
Minh giật mình rời khỏi suy nghĩ ngay tức thì. Cậu nhìn cô, xong rồi cầm tờ giấy lau, nói:
-Tớ muốn ngủ một lát, cậu ra ngoài được không.
-Ờ…-Anh trả lời, lại nhìn Minh thêm mấy giây rồi bước ra ngoài.
Anh vừa đi khỏi cánh cửa, Minh lập tức lấy tay che miệng, oằn người ho. Cậu không biết mình bị làm sao nữa, sao mọi người không cho cậu biết.? Cậu bị làm sao? rốt cuộc là thế nào?
***
Đêm đó, khi thấy mẹ ngủ say, Minh len lén ngồi dậy, lật cái túi sách của mẹ cậu lên. Tập hồ sơ bệnh án của cậu. Bước ra ngoài hành lang, dưới ánh sáng mù mờ của bóng điện, cậu mở cuốn sổ ra. Khối u ác tính bên vùng bụng bên phải (Ori ko biết nhiều bệnh về ung thư). Cậu suýt thì đánh rơi cuốn sổ, giờ thì cậu đã hiểu thái độ của mọi người.
-Không ngủ hả?- Anh xuất hiện, cô vừa đi hỏi bác sĩ một số vấn đề về.
-Cậu…Tớ..bị ung thư.
Anh nhìn cuốn sổ trên tay Minh, rồi nói:
-Sẽ khỏi, nếu cậu ra nước ngoài phẫu thuật.
-Nhưng trong này có thêm một dòng chú thích: ‘đây là trường hợp hiếm gặp’.
-Vẫn có thể chữa.
-Phải, nhưng hi vọng không nhiều phải không?
Anh ngẩng lên nhìn Minh, dưới ánh sáng mờ mờ, khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ đau khổ, thất vọng. Cô bèn nói:
-Lạc quan giúp con người giảm 30% bệnh tật.
-Không đâu.- Minh lắc đầu, cười nhạt- mình không phải là người dễ bị lừa đâu!
-Cậu nghĩ tôi lừa cậu?
-À, mình không có ý đó- Minh bối rối.
-…
Cả hai đều im lặng cho đến khi:
-Cậu sẽ phải đi phẫu thuật.
Minh lắc đầu.
-Cậu có phải là Trần Văn Minh tôi từng quen không? -Anh nhíu mày, giọng nói trở nên lạnh băng.
Minh hơi giật mình vì giọng nói của cô, cậu ngẩng lên nhìn mặt cô, đôi mắt sáng ẩn sau cặp kính ấy đang giận dữ, tự nhiên cậu thấy lòng vui vui. Cô đang giận dữ vì lo lắng cho cậu. Rồi cậu cười, kéo cô vào lòng, ôm chặt rồi thì thầm:
-Tớ sẽ đi phẫu thuật, nếu có lâu thì cậu vẫn nhất định phải chờ tớ trở về. Được chứ?
-…
Anh không trả lời, nhưng cô vẫn vòng tay qua ôm lấy cậu. Minh hơi sững người, nhưng nhanh chóng mỉm cười rồi thì thầm:
-Cảm ơn, tớ nhất định sẽ trở về!
Cậu biết cô là một người luôn thích làm hơn là thích nói. Giá như thời gian cứ dừng lại như thế này thì sẽ không có những bất hạnh, đau khổ mà cũng ngọt ngào về sau.
***
Bệnh của Minh càng ngày càng nặng. Sau có hơn một tháng mà cơ thể cậu đã hiện rõ bệnh. Người xanh xao, vàng vọt, mặt lúc nào cũng tái và không có sự sống. Cơ thể như không có sức lực và thỉnh thoảng lại nôn do tác dụng của thuốc. Nhìn cậu bây giờ, bác sĩ khuyên gia đình nên đưa cậu ra nước ngoài sớm để chữa trị.
Sau khi tham khảo ý kiến của bác sĩ, nhà Minh quyết định 2 hôm nữa sẽ đưa Minh sang Mĩ phẫu thuật. Rủi ro trong phẫu thuật khá lớn, nhưng phải phẫu thuật, cơ thể Minh mới khỏe được. Trong khi mẹ về thu xếp đồ đạc, Tâm và Anh đứng ngoài hành lang cửa phòng của Minh nói chuyện. Tâm từ khi biết tin Minh bị bệnh rất chăm chỉ kéo Anh đến thăm Minh. Cô rất thương Anh. Sau cái lần nghe về quá khứ của Anh do Minh kể, cô đã thông cảm cho Anh nhiều. Sao mọi người tốt đối với Anh đều ra đi như vậy? Hay vì Anh sinh ra là để là một bông hoa đơn độc giữa cuộc đời đầy sóng gió này?
-Không biết có thể chữa khỏi không nhỉ?- Tâm hỏi.
-Còn tùy.
-Ưm, hi vọng cậu ấy có thể khỏe lại, sống tốt như ngày nào.
-Tôi cũng hi vọng vậy.
-Vậy…cậu có buồn không?
Anh nhắm mắt, tựa đầu vào tường, nói:
-Cũng không chắc.
-Thật là…băng giá.- Tâm buột miệng nói xong lập tức lấy tay bịt miệng, liếc sang Anh. Cứ ngỡ Anh sẽ phản ứng lại, nhưng không, Anh chẳng hề phản ứng gì, vẫn nhắm mắt, dựa vào tường, nói:
-Ừm, tôi vốn là một tảng băng không thể tan chảy. Dù dùng cái gì đi nữa cũng vậy thôi….

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 25
more »

Tôi đã bước qua nước mắt của em…!

Posted by Unknown
Tôi đã yêu em! đúng thế.Lần đầu tiên tôi yêu một người con gái.Tôi có thể nói là một tay ăn chơi, tất cả những thú vui của một người đàn ông tôi đều biết, tôi luôn cố gắng giữ ở chừng mực để không nghiện một thứ gì.Và tôi có một điều khác nữa là không quá thèm muốn những cô gái, tán tỉnh thì có chứ đi xa hơn thì chưa bao giờ.
Sự sâu sắc chân thành và một chút hồn nhiên trong sáng trong em đã làm cho tôi rung động.Tôi đã yêu em bằng một tình yêu pha chút dư vị của sự nghi ngờ hay nói đúng hơn là cảnh giác không phải bằng tất cả trái tim như những ai lần đầu bước vào tình yêu. Em là một cô gái vừa rất truyền thống nhưng trong em cũng có những tư tưởng rất hiện đại, khi ấy tôi lại không nghĩ như thế. Bởi khi tôi biết em có thời gian ra ngoài tiếp xúc với môi trường xã hội lâu rồi, tôi bỗng cảm thấy không thích yêu một người con gái có nhiều trải nghiệm như thế…Tôi đã không nói lời chia tay với em, mà chỉ qua một người bạn tôi cố tình nói những câu làm cho em phải thật tổn thương mà quên tôi đi. Lúc đầu tôi cũng hơi suy nghĩ, sau rồi cuộc sống tất bật cùng những cuộc chơi bạn bè và nhiều người con gái xung quanh cận kề, khiến tôi quên em đi thật nhanh chóng.Thời gian tôi yêu em không phải là dài, nó cũng cho tôi một chút kinh nghiệm nên tôi chẳng khó khăn mấy khi bước chân vào các cuộc tình ngắn dài khác.Trong tôi vẫn có một con người theo trường phái bảo thủ, không biết hẳn phải vì ký do đó không nhưng tôi rất thích những cô gái mang chút hồn nhiên và thật ngay thơ. Mai là một người con gái như thế, cái tên em đã đủ cho người nghe cảm giác sự hồn nhiên và trong sáng tới mức nào. Nhất lại khi tiếp xúc trò chuyện với Mai chiếc răng khểnh làm nụ cười trên môi em lúc nào cũng duyên dáng và đáng yêu vô cùng…
Tôi là người cẩn trọng trong các mối quan hệ, nhất là tình yêu vậy mà từ khi Mai chuyển tới xóm trọ của tôi chưa đầy một tháng tôi đã yêu em…Dù chỉ một ngày về nhà phải xa em là tôi đã thấy ngày hôm đó dài như thế kỷ..Sự xuất hiện của Mai và tình yêu cuồng nhiệt của tôi dành cho Mai khiến tôi không nghĩ rằng chỉ một thời gian ngắn trước thôi tôi đã yêu em…Lúc ấy tất cả những gì về em trong tôi như được một chiếc bút xoá đi nhanh chóng như chưa hề sẩy ra trong đời tôi.
chuyện tình

Vâng lần đầu tiên tôi nắm tay Mai, cô ấy giật ra khiến tôi hơi ngượng ngập, cũng chính vì thế mà tôi càng thất khao khát yêu em hơn.Thời gian trôi đi tôi cũng không cảm nhận được là nó đang trôi đi hay dừng lại, bởi hầu hết thời gian tôi đều dành cho Mai, ở bên em chăm sóc cho em, quan tâm nâng niu em như nô lệ phục tùng một nữ hoàng, vì em tôi sẵn sàng làm mọi thứ để em vui là tôi thấy hạnh phúc…
Thế rồi một hôm Mai nằng nặc đòi đưa em về nhà tôi.Tôi rất yêu em và chúng tôi cũng có những chuyện đi quá xa, dầu vậy tôi cũng chưa muốn giớ thiệu Mai với Bố mẹ vì em mới là sinh viên năm 3, tôi muốn chờ em học xong mới tính chuyện lâu dài.Cũng vì vài lần hứa với em, tôi đành đưa em về.Lần đầu tiên đến nhà tôi, vậy mà gặp bố mẹ tôi ngồi ở phòng khách em đã cất tiếng chào thật rõ ràng:
- Con chào Bố mẹ!
Cả Bố mẹ và tôi đều ngỡ ngàng vì lời chào ấy.Tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh bước lên giới thiệu em với Bố mẹ. Là con trai ông bà nên tôi hiểu nét mặt ấy là sự không ưng thuận chút nào, có lẽ vì nể tôi nên ông bà vẫn khéo léo cư xử với Mai thật bình thường. Mẹ xuống bếp chuẩn bị cơm cháo còn Mai leo lên phòng tôi ngủ một giấc…Khi ấy tôi nghĩ có lẽ em mệt quá, tôi sốt sắng xuống giúp mẹ, và khéo léo nói đỡ cho em để mẹ khỏi phật lòng.
Cơm cháo xong cả nhà đang trò chuyện, em mở lời muốn về thưa với Bố mẹ một chuyện, dứt câu em lấy trong sắc tay ra một tờ giấy đưa cho mẹ tôi. Mẹ lướt qua tờ giấy rồi hết nhìn tôi lại nhìn Mai, khuôn mặt mẹ biến sắc, mẹ đưa tờ giấy cho tôi: kết quả xét nghiệm Mai đã có thai 3 tháng. Máu trong người tôi như dồn cả lên mặt lên đầu, tôi ước giá như đất dưới chân tôi nứt ra để mà tôi có thể chui xuống.Trời ơi! tôi bỗng thấy tay chân mình thừa thãi lóng ngóng…
Thế là mọi chuyện vỡ lở, mẹ gọi tôi về giảng giải; rằng mẹ không chấp nhận một người con dâu như thế, mẹ bảo cứ chăm sóc cho Mai sinh con rồi mẹ sẽ đón về nuôi chứ mẹ nhất định không đồng ý.Tôi cãi lại mẹ rằng Mai là một cô gái trong sáng và đáng yêu, và mong mẹ hãy cho cô ây cơ hội để mẹ hiểu hơn về cô ấy. Mẹ nhìn thẳng váo mắt tôi hỏi: Mẹ muốn hỏi con thế nào là một cô gái có tâm hồn trong sáng? Một cô gái có tâm hồn trong sáng lại để sảy ra chuyện tày đình như thế khi chưa làm vợ sao? Tôi lại cãi là do tôi. Mẹ bảo một người có tâm hồn trong sáng là người biết lường trước những điều không hay để có những hành động đúng mực kìa….Là đàn ông nên Bố cũng điềm tĩnh hơn, ông trò chuyện với tôi như một người bạn, khi nhận thấy tôi quá nặng tình với Mai, ông đã đứng ra khuyên can mẹ. Cuối cùng thì hôn lễ của chúng tôi cũng được tổ chức…Tôi chưa bao giờ thấy mình lại ở trong một hoàn cảnh dở khóc, dở cười như giây phút ấy. Ngay đêm tân hôn lúc Mai ở trong phòng tắm tôi vô tình đọc được tin nhắn mới giử tới máy của vợ: “ Tôi chúc em hạnh phúc! ngày hôm nay là ngày tôi thấy đỡ tội lỗi vì nhứng gì tôi đã gây ra cho em, em hãy tha lỗi cho tôi, thật lòng tôi mong em hạnh phúc bên người đàn ông thứ hai của mình”. Có nghĩa tôi không phải là người đàn ông đầu tiên đến với Mai, những lời lẽ ấy có vẻ như Mai cũng đã có những tình cảm vượt ra ngoài ranh giới cho phép của một tình yêu đơn thuần! Vậy mà Mai đã lừa dối tôi rằng chưa hề yêu ai.Tôi bỗng thấy ghê tởm những lời nói nụ cười, những hành động cử chỉ mà tôi cho là hồn nhiên ngây thơ, trong sang…của vợ mình, hoá ra tất cả chỉ là giả dối mà thôi. Mai bước vào với mái tóc ướt át rối tung và một chiếc đầm trên gối.Tôi chìa cái tin nhắn ra, sự biến đổi trên nét mặt Mai đã chứng tỏ điều đó là sự thật; Nét mặt vừa bối dối, sám ngắt, một lát sau Mai mới ngẩng lên miệng rối rít rằng không quen hắn…Tôi bỗng thấy trong lòng trống rỗng và lạnh ngắt, tôi thấy coi thường sự trơ trẽn trên khuôn mặt vợ mình..
Tôi Đã Bước Qua Nước Mắt Của Em…!
Đã là vợ chồng với nhau tôi không thể cứ cố chấp mãi quá khứ của Mai, mặc dù tình yêu, sự ngưỡng mộ lẫn tôn trọng mà tôi dành cho vợ đã không còn được như thủa ban đầu.Tôi chấp nhận tha thứ, thực lòng tim tôi vẫn dằn vặt khổ đau vì tự ái của một thằng đàn ông trong tôi bị tổn thương, tôi mong Mai hiểu mà cố gắng sống tốt hơn biết chăm lo cho gia đình hơn…Tôi phải chuyển công tác về gần nhà, không còn làm trên thành phố gần vợ nữa. Cũng từ ngày ấy mỗi lần lên thăm vợ con là một lần điều tiếng về sự “trong sáng” của Mai đầy lên, tôi nhận ra một điều rằng nụ cười duyên dáng ấy, đôi mắt vờ thơ ngây ấy…không phải chỉ dành riêng cho tôi mà Mai dành cho tất cả mọi người đàn ông.Và một sự thật cay đắng nữa là Mai cưới tôi vì muốn tìm cho con mình một người bố hợp pháp mà thôi.
Một ngày cuối thu trời se lạnh, tôi gặp em! Người con gái đầu tiên làm trái tim tôi rung động.Tôi gặp em trong trang phục một chiếc áo bầu được xếp may những đường ly ngay ngắn.Tôi bắp gặp nụ cười hạnh phúc và nét đẹp đằm thắm của một người phụ nữ sắp sinh con đang đi bên cạnh chồng mình…Tim tôi như thắt lại.Tôi thấy niềm hạnh phúc dịu dàng giản dị trên khuôn mặt em và chồng em, đối lập với nỗi cay đắng ê chề tôi đang gánh trên vai mình mà không chia sớt cho ai được một chút nào dù là nhỏ nhất, vì chính tôi đã lựa chọn như thế nên tôi phải tự chịu trách nhiệm mà thôi.
Em nhìn thấy tôi có vẻ hơi bất ngờ, rồi em cất lời chào và giới thiệu với chồng em: “Tôi là một người bạn cũ”. Đúng tôi chỉ là một người bạn cũ, và tôi bỗng cảm thấy mình cũng chẳng xứng đáng với điều đó. Ngày ấy tôi đã rời xa em, phụ niềm tin và tình yêu của em dành cho tôi, tôi đã dẫm đạp lên sự thiêng liêng sâu sắc mà trái tim em đã gửi gắm cho tôi….Vậy mà em không thù hận, cũng chẳng có thái độ gì? Là trí tim em quá bao dung hay với em giờ đây tôi cũng chỉ giống tất cả những người đi lại ngoài đường? Nếu thế có lẽ em đã không chào tôi? Sự ân hận, sự tiếc nuối…trăm ngàn cảm giác đè lên ngực khiến tôi dường như không thở nổi. Giờ phút này tôi mới hiểu được rằng: Một tâm hồn trải qua nhiều những khó khăn, những tổn thương và vấp váp mà vẫn giữ được sự trong sáng tin yêu mới là đáng quý chứ không phải sự trong sáng như một cơn gió đầu mùa có thể sẽ chẳng mang lại sự yên bình nếu gặp cái nắng thiêu đốt mà không giữ được lòng mình, nhất là sự giả dối càng khó tha thứ…Sự giản dị đằm thắm và sâu sắc mới thật là đáng quý và lâu dài, chứ không phải sự hồn nhiên thơ ngây chưa được trải qua một chút khó khăn vất vả, vì khi nó trải qua thử thách thì sự hồn nhiên thơ ngây ấy có thể trở thành sự yếu đuối ở cả suy nghĩ lẫn hành động….
more »

Tên khốn dễ thương

Posted by Unknown
- Cậu khóc đấy à?
Đang tâm trạng, nghe câu hỏi vô duyên ấy, Hân quay sang nhìn “người lạ” với đôi mắt giận dữ vẫn còn ngân ngấn nước.
- Ơ, đang khóc mà cũng nổi giận được à?
-………
- Thôi, khóc tiếp đi… xin lỗi! Tớ đi chỗ khác đây.
- Đứng lại!
- …….. (người lạ ngạc nhiên quay lại nhìn Hân với ánh mắt dò hỏi)
Hân vẫn nhìn tên người lạ vô duyên với ánh mắt nghìn viên đạn:
- Cậu nhìn lại xem cậu vừa giẫm lên cái gì?
- Có gì đâu?
- Cậu giẫm lên làm hỏng cào cào của tôi rồi, tên khốn!
- Ơ này, sao cậu dám gọi tớ là tên khốn? Con cào cào lá này khô rồi mà!
- Khô rồi …kệ tôi… đền đi!
- Đền cái gì nữa chứ!
- Kết trả tôi con cào cào khác!
Nghe yêu cầu của đứa con gái, Mạnh bật cười. Mạnh nhặt con cào cào khô lên rồi ngồi xuống cùng ghế đá với Hân:
- Cậu tên gì mà đanh đá vậy?
- Tên thì liên quan gì đến đanh đá hay không? Hân… cậu có đền tôi cào cào không thì bảo?
- ờ ờ… có đền. Đền cả chục con luôn. Tớ tên Mạnh. Có chuyện gì khiến người đanh đá như cậu phải khóc thế!
- Tên khốn nhiều chuyện, bên kia có lá dừa để kết cào cào kìa! Qua lấy đi!
Hân nói rồi đi về phía có cây dừa cạn trong sân kí túc xá. Mạnh đi theo thở dài nói:
- Ít ra cậu cũng phải chấm dứt việc gọi người lần đầu tiên gặp là “tên khốn” chứ!
- Cứ gọi, từ “tên khốn” đáng yêu mà.
Sau khi cùng nhìn ngang, nhìn dọc vặt được một nắm lá dừa, Mạnh và Hân  quay lại chiếc ghế đá ban nãy. Nhìn Mạnh vật lộn với đống lá, Hân tròn mắt nghi hoặc hỏi:
- Cậu không biết kết cào cào à?
- Uhm… chính xác là không?
- Vậy mà cũng dám kết, nhìn này.
Hân chỉ cho Mạnh cách kết cào cào, Mạnh ngoan ngoãn học theo nhưng cái tay lóng ngóng của Mạnh chỉ cần kéo mạnh một chút là lá dừa đã đứt phựt, nhìn cảnh đó Hân bật cười:
- Kéo nhẹ thôi, thế này này…
- Uhm… còn chân cào cào…
- Đây… thế này…
-….. A, haha, được rồi này!!!
Mạnh hoàn thành con cào cào đầu tiên, vui vẻ giơ lên trước ánh đèn trong sân kí túc xá ngắm kỹ. Nhìn Mạnh như thế, Hân bỗng dưng lại nhớ đến một người khác, một người cũng từng kết cào cào cho Hân, cũng từng cười thật vui khi kết cào cào cùng Hân. Mạnh quay lại phía Hân:
- Này, đền cậu! Hết nợ nhé!
Nhìn đôi mắt đầy nước của Hân, Mạnh hơi sững lại, Mạnh biết rằng cô bạn này lại đang nhớ về điều gì đó, Mạnh đùa để phá tan khoảng hồi niệm ấy:
- Cậu hay nhỉ? Đang cười mà khóc ngay được.
- Làm gì có! … tên khốn!
- Ơ, lại nữa rồi. Thôi, đền cậu rồi đấy! Lên phòng đi, tối muộn lạnh rồi đấy!
Mạnh nói và xoa đầu Hân: “À, lần sau có gặp đừng gọi tớ là “tên khốn” nữa nhé”.
Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác mỉm cười khi nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ? Nhớ đến nụ cười của tên ấy cũng thấy dễ thương, lại khiến Hân nhớ đến nụ cười của ai đó, nụ cười mà Hân đã từng chỉ cần nhìn thấy thôi là cũng thấy vui lây rồi.
Kí ức trôi về đến đó lại đọng lại nơi khóe mắt khiến Hân lại có cảm giác cay cay. Hân nhắm mắt lại, nước mắt trào ra thật nhanh. Gió thu se se lạnh khiến nước mắt ấm cũng lạnh thật nhanh, Hân cứ nhắm đến khi nước mắt trào ra khô hết mới mở mắt. Hân đã đọc ở đâu đó viết rằng “khóc sẽ khiến mắt trong hơn”.
Hân mở mắt ra, cảnh vật trước mắt cũng trở nên trong veo… gió thổi qua, khiến lá phượng khô tung bay như một cơn mưa bóng mây, Hân nhớ những lúc tựa đầu trên vai người ấy mà nhìn tán lá phượng xanh um, đã có lúc có người ước thời gian ngừng lại ở đó… giờ thì lá phượng cũng vàng úa cả rồi. Ơ, có mưa thật, Hân cầm mấy con cào cào rồi chạy về phòng, lấy mấy sợi dây, buộc cào cào và treo lên tường. Treo đến con cào cào đầu tay của “tên khốn”.
Hân bất giác lại mỉm cười, nhìn con cào cào cứ ngộ ngộ như mặt tên đó vậy. Bất chợt, Hân nhớ ra mình bỏ quen con cào cào khô dưới ghế đá, Hân chạy xuống nhưng… đến nơi… cửa chính của khu nhà đã bị khóa, Hân thở dài nhìn đồng hồ “11h” – đến giờ khóa cửa rồi. Trời đang mưa to, ở ngoài kia chắc cào cào sẽ lạnh, nhưng… thôi kệ… cũng đến lúc phải xa nó rồi…
*
**
5h30…. Một chiều… trong công viên, Hân ngồi bên bờ hồ, khẽ đung đưa chân, khe khẽ hát theo giao điệu nhè nhẹ của bài hát của chiếc mp3. Hôm nay gió rất nhiều, mái tóc mới cắt ngắn, gió lùa vào nhột nhột ở chân tóc khiến Hân có cảm giác rất dễ chịu. Hân mỉm cười nhìn xung quanh, có lẽ Hân nên ra đây nhiều hơn thay vì ngồi ôm cái máy tính hết nghe nhạc lại xem phim như bọn bạn trong phòng gọi là “tự kỷ”.
Bỗng nhiên, ánh mắt Hân bị thu hút bởi một con cào cào lá, rồi ánh mắt Hân chuyển lên nhìn người đang kết con cào cào ấy. Vẻ mặt người đó khi kết cào cào rất chăm chú, rất cần thận, mỗi lần kết xong một nếp gấp, người đó lại tự mỉm cười, con cào cào gần xong… đến đoạn cuối không rõ người đó vội vàng gì mà kéo mạnh… chiếc lá dừa lại đứt phựt… Mạnh thở dài… Hân bật cười, đúng là Mạnh, không thể nhầm được. Hân tiến lại gần cậu bạn, cười nói:
- Có cần giúp gì không, “tên khốn”?
- A, là cậu, lại gọi tớ là “tên khốn” rồi. Tớ đền cậu cào cào rồi mà.
- Uh, gọi thế thì cậu mới nhân ra tớ chứ! Cậu vẫn chưa nhớ cách kết cào cào à?
- Nhớ rồi, nhưng kết bị hỏng suốt. Mà tớ cũng sẽ nhận ra cậu dù cậu không gọi tớ là “tên khốn” nữa. Nên
….
- Uhm biết rồi.. không gọi nữa. Nào, cùng kết nào!
- Ừ, cậu đang nghe bài hát gì vậy?
Mạnh hỏi lấy lệ rồi tự lấy một bên tai nghe của Hân. Bài hát “có khi nào rời ra” nhẹ nhàng vang lên, Mạnh mỉm cười nói khẽ:
- Suốt ngày nghe nhạc buồn.
- Kệ tớ, không nghe thì trả đây.
- Ơ, không.
Vậy là Hân và Mạnh cùng kết cào cào, chiều muộn hơn… nhưng có vẻ ấm áp hơn…
***
Phố chiều mưa bay… Hân nhìn chiếc ô nhỏ cầm tay tự hỏi “mở- hay không mở”… rồi Hân mỉm cười mở ô, đường từ đây về kí túc xá còn xa mà. Hân lại nhớ câu nói của con bạn thân: Nếu lần hẹn hò đầu tiên của hai người yêu nhau mà có mưa thì hai người ấy sẽ không bao giờ rời xa nhau… Hân lục lại trong ký ức góc kỷ niệm về Huy… lần đầu tiên hai đứa đi với nhau trời có mưa không nhỉ? Đúng rồi không mưa mà còn nắng to nữa thì phải. Thật ra thì đã khi nào Hân và Huy đi cùng nhau trời mưa đâu, Huy đã nói muốn cùng Hân đi dưới mưa nhưng nói chỉ là nói thôi, chẳng khi nào Huy thực hiện được. Huy học ở xa Hân quá…
Người ta cứ bảo rằng, khi yêu nhau khoảng cách chỉ khiến nỗi nhớ nhiều thêm. Thật ra thì thế nào nhỉ? Yêu xa là không thể bên nhau những lúc nhớ đến nhau, là những khi buồn không có một ai đó an ủi, cùng lắm chỉ là những lời động viên qua điện thoại hay tin nhắn nhưng… đôi khi chỉ một cái xoa đầu hay một cái nắm tay còn có tác dụng hơn tất cả những lời nói…
Yêu xa… đúng là nhớ nhiều hơn… nhiều đến mức bão hòa… nhiều đến mức nhớ như là một thói quen… đã là thói quen thì dần dần không nhận ra nỗi nhớ nữa… Huy đã từng cười khi Hân nói rằng nỗi nhớ cũng có thể bão hòa… nhưng đúng là có những lúc Hân không có cảm giác nhớ Huy nữa… Nhưng khi chia tay thì khác… lúc ấy có muốn không nhớ nữa cũng thấy thật khó khăn.
Nhớ… khi yêu nhau đã trở thành một thói quen, bây giờ thói quen ấy bị bắt buộc phải xóa đi… vì… làm sao có thể cứ nhớ, rồi nhắn tin hờn dỗi với người ta nữa. Chia tay rồi mới nhận ra có quá nhiều thứ có thể gợi nhớ về quá khứ… giá như có thể gom tất cả vào một cái hộp rồi giấu kín ở một chỗ nào đó để không phải nhớ nữa. Nhưng nhiều quá… không muốn nhớ cũng không được… bỗng “ketttttttttttttttttt”- một chiếc xe đạp dừng lại cạnh Hân:
- Sao lại đi một mình thế này?
- Ơ, Mạnh.
- Dầm mưa không? Cụp ô lại rồi lên xe đi!
Nhìn hình ảnh Mạnh cười mờ mờ ảo ảo …không biết tại nước mưa hay nước mắt làm mờ kính nữa, Hân cũng mỉm cười cụp ô lại và leo lên xe Mạnh:
- Lên bờ hồ nhé! Không gặp tớ lại vừa đi vừa khóc hả?
- Làm gì có!
Hân cười phủ nhận, Mạnh đạp xe nhanh ngược hướng kí túc xá về phía bờ hồ. Mưa to hơn, cả hai đứa ướt cả, một chút lạnh lạnh nhưng rất tự do… Hân không có cảm giác nỗi nhớ đè nặng lên trái tim của nó nữa… Bỗng Mạnh lên tiếng:
- Hân lạnh không?
- Không, cậu cứ đi tiếp đi.
- Chắc lại hay đi xe đạp dưới mưa thế này rồi chứ gì?
- Uhm, chỉ là hay gặp mưa thôi.
- Sao cậu không kể cho tớ nghe về người ấy!
- Về ai???
- Về người làm cậu khóc ấy! Kể ra sẽ dễ quên hơn đấy!
Hân im lặng, Mạnh cũng không hỏi thêm, mưa vẫn rất mau… Mạnh bắt đầu kể chuyện, tiếng Mạnh rất nhỏ, không rõ là đang kể cho Hân nghe hay đang tự kể cho chính Mạnh …

“Lần đầu tiên tớ và người ấy cùng đạp xe lên hồ Gươm cũng lâu lắm rồi, năm nhất thì phải… khi ấy Hà Nội lạ lẫm lắm, chẳng đứa nào biết đường lên đó. Cứ đi, rồi vừa đi vừa hỏi. Cuối cùng thì cũng đến nơi, bọn tớ ngồi ở phía bờ hồ có thể nhìn thấy tháp đồng hồ… hai đứa cùng thử tính xem kim giờ, kim phút, kim giây ấy sẽ quay bao nhiêu vòng nữa sẽ hết 4 năm đại học… thêm bao nhiêu vòng nữa để tớ thấy bạn ấy mặc váy cưới… hồi ấy mơ mộng quá… cứ nghĩ chẳng có gì có thể thay đổi được tình yêu ấy… tớ nắm tay người con gái ấy… ấm áp, bình yên và hạnh phúc nữa… thế mà… có một ngày người ta nói với tớ rằng: “Trên đời không có gì là vĩnh hằng… huống chi là tình yêu…” Tất cả tan vỡ cả…”
Mạnh kể rồi im lặng, đến hồ Gươm, Mạnh dựng xe rồi cả hai ngồi xuống bờ hồ. Hân tự hỏi không biết Mạnh đã kể câu chuyện ấy cho bao nhiêu người, đã khi nào Mạnh nhớ về người ấy mà không nhớ về câu nói “trên đời không có gì là vĩnh hằng huống chi là tình yêu” không? Hân nhìn Mạnh, xót xa hay đồng cảm? Chẳng biết nữa… Mạnh đang nhìn mặt hồ xao động vì mưa rơi, xa xăm… rồi Mạnh đột nhiên quay sang xoa đầu Hân:
- Cậu ngẩn ngơ cái gì? Chuyện của tớ mà sao nhìn cậu mất hồn thế?
- Sao cậu không khóc?
- Khóc vì cái gì? Vì nhớ à?
- Đến đây khiến cậu nhớ nhiều hơn sao cậu vẫn cứ đến.
chuyện tình yêu

- Trốn tránh kỷ niệm mãi sao được, cứ để nó tự hiện lên rồi… tự mờ đi thôi…AAAAAAAAA… đến lượt cậu kể chuyện đấy.
Hân mỉm cười, gật đầu,… trong câu chuyện Hân cũng gọi Huy là người ấy… câu chuyện về Huy bắt đầu bằng những kỷ niệm thật vui… ấm áp… xa cách… mất cảm giác… rồi chia tay. Chưa lần nào kể chuyện về Huy mà Hân thấy bình thản đến thế… Hân kể về những con cào cào lá, kể về con cào cào đầu tiên… về cả con cào cào cuối cùng khô xơ xác mà hôm trước Mạnh giẫm phải và Hân bỏ quên trên ghế đá… những kỷ niệm hiện ra trong tâm trí… được kể lại… và mờ đi một chút… Hân kể rồi cũng lặng im… mặt hồ vẫn xao động vì mưa, quay sang Mạnh, tóc ướt sũng thỉnh thoảng nhỏ nước xuống, Hân đưa tay gạt sợi tóc ướt vì sợ nước mưa rơi vào mắt Mạnh, Mạnh quay lại mỉm cười, trêu đùa:
- Lãng mạn nhỉ? Tớ với cậu, cùng ngồi ở bờ hồ… rồi còn mưa nữa…
- Lãng mạn gì chứ! Giờ mà vẫn còn đùa được.
- Tớ đâu có đùa… đưa tay đây… đi dạo nào!
Hân đưa tay cho Mạnh, Mạnh một tay dắt xe, một tay cầm tay Hân. Tay hai đứa tê cóng vì cơn mưa đầu đông, nhưng tại nơi hai lòng bàn tay chạm vào nhau cả hai vẫn cảm nhận được hơi ấm… cả hai đi… xa cái vị trí vừa ngồi… càng xa, càng không nhìn rõ cái vị trí ấy nữa – vị trí có thể nhìn chiếc tháp đồng hồ mà Mạnh vẫn ngẫu nhiên chọn…. ký ức như cũng mờ dần theo mưa… Tiếng Mạnh như tan vào tiếng mưa…
- Khi tớ và cậu cùng quên rồi… bọn mình yêu nhau nhé!
- Ơ, cậu nói như dễ lắm vậy!!!
- Rồi cậu sẽ yêu tớ đấy!…. tớ kết cào cào cho cậu mà.
- Linh tinh…
- Ai biết được?
***
Đêm muộn… bờ tường liền giữa hai nhà trên sân thượng… Mạnh lấy một chiếc tai nghe ra khỏi tai thằng bạn thân, nghe thử.
“……….Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau
Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên Trời
Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi
Biết đến khi nào…chúng ta…
Nhận ra chẳng thể quên được nhau …”
rồi bật cười:
- Bài gì mà buồn thế này?
- “Lắng nghe nước mắt?”
- Dạo này vẫn nghe nhạc buồn à?
- Uhm…
- Mày có phải là bạn thân tao không mà không chịu kể chuyện về cô bé đó cho tao nghe thế?
- Có gì để kể đâu? Dù sao thì cũng chẳng còn gì cả.
- Thôi, kệ mày vậy. Lại kết cào cào à? Chỉ tao đi.
- Mày kết cào cào làm gì??? A, chết nhé!… Mày yêu ai khác rồi hả?
- Không, bọn tao chỉ là bạn thôi.
- Thật không? Nghi lắm!
- Thôi, hỏi ít thôi!
Mạnh lấy một chiếc lá dừa từ cây dừa trên sân thượng, cẩn thận kết cào cào. Huy… nhìn vẻ chăm chú của Mạnh khi kết cào cào mà bật cười. Dù Mạnh phủ nhận nhưng nhìn vẻ mặt Mạnh khi nhắc đến cô bạn ấy có cái gì đó bối rối là Huy biết Mạnh thích cô bé ấy rồi. Chơi với Mạnh từ nhỏ, thường là chuyện gì hai đứa cũng kể cho nhau nghe, bạn bè chơi thân còn sợ hai đứa nó đồng tính vì suốt ngày đi cùng nhau cho đến khi lên cấp 3 mỗi đứa thi vào một trường. Nhưng chẳng hiểu sao Huy không thể kể cho Mạnh nghe về Hân, có lẽ Huy sợ phải chạm vào ký ức, sợ cảm giác nhói đau ở ngực trái khi nhớ về người ấy. Ngồi trên bờ tường, Huy ngả đầu dựa vào cái cột phía sau, thở dài. Mạnh nhìn thằng bạn hỏi:
- Lại tâm trạng à?
- Ừ, nhớ! Mỗi lần ngắm sao lại nhớ vu vơ. Con gái sao mà mơ mộng thế nhỉ? Còn tin mỗi người có một ngôi sao hộ mệnh nữa nhỉ?
- Con gái mà. Bạn tớ cũng thích cào cào với ngắm sao đấy.
- Vậy à, trùng hợp nhỉ? … nào xem cậu kết cào cào thế nào nào!!! haiz, chẳng có hoa tay gì cả, nhìn đây này.
Mạnh nhìn Huy kết cào cào, nhìn nó buồn buồn, chắc là vẫn chưa quên người ấy… Huy khác Mạnh, Mạnh học cách đối diện với ký ức buồn bằng sự chia sẻ còn Huy cái gì Huy muốn quên thì Huy sẽ giấu thật kín dù Huy biết rằng như vậy sẽ phải nhớ nhiều hơn… Mạnh lại nhớ đến Hân, nhớ đến lần đầu tiên gặp Hân, Hân cũng chẳng chịu nói gì cả. Bình thường hồi trước thấy Huy kết cào cào suốt, nhưng chẳng chịu ngồi kết cùng nó, giờ thì chỉ toàn khiến Hân bật cười vì những con cào cào ngố ngố nó kết. Mạnh nhớ nụ cười ấy… nhớ Hân… thật nhiều.
Thứ 2 lên trường, Mạnh lại cùng Hân đi dạo quanh kí túc xá rồi ngồi lại ở một chiếc ghế đá kể chuyện nhau nghe. Mạnh đưa Hân túi cào cào mang lên từ nhà. Hân mỉm cười mở ra đưa từng con cào lên ngắm:
- Mấy con xinh xinh này không phải cậu kết.
- Ơ, đúng rồi, sao cậu biết! Thằng bạn tớ kết.
- Cào cào cậu kết nhìn là biết.
- Này, ý cậu là gì đấy!
- Đâu có. Tớ thích mấy con cào cào ngố ngố này hơn
- Thật không?
- Thật, đồ ngốc.
Hân đặt tay mình trong tay Mạnh, mỉm cười ngả đầu vào vai Mạnh, Mạnh nắm tay Hân thật chặt. Đông rồi… lạnh rồi… nhưng ở tại nơi đây, vẫn có hai người đang rất ấm áp. Khi chạm tay vào những con cào cào không phải Mạnh kết, Hân có cảm giác rất lạ… có lẽ bởi nó giống hệt những con cào cào mà Huy đã kết cho Hân khi trước… ôi nghĩ linh tinh rồi…
Chủ nhật, Hân về nhà Mạnh chơi, thật ra nhà hai người hỏi ra mới biết không quá xa nhau. Lúc sắp quay lại trường, Mạnh đi đâu đó cùng mẹ một lúc, Hân đi quanh thăm căn nhà, phòng của Mạnh rồi lên trên sân thượng nơi mà Mạnh kể hay lên đó ngắm sao và trò chuyện với thằng bạn thân. Trên cao rất nhiều gió, Hân mỉm cười khi nhìn thấy cây dừa cạn trên sân thượng. Bỗng Hân nhìn thấy một người ở đó, đang ngồi trên bức tường thấp, dựa đầu vào cái cột đằng sau, Hân lên tiếng:
- Chào cậu, cậu là bạn Mạnh à?
Người con trai kia quay lại và Hân có cảm giác như thời gian dừng lại ở đó. Huy cũng ngạc nhiên không kém, cậu đứng xuống đất đứng một chỗ nhìn Hân không nói nên lời. Đã nhiều lần Huy nghĩ về cái khoảnh khắc nếu gặp lại Hân, Huy sẽ như thế nào? Chạy đến ôm lấy, hay lạnh lùng bước ngang qua và bây giờ câu trả lời ở thực tại là chỉ biết đứng lặng yên. Mạnh cũng bất ngờ chạy lên sân thượng tìm Hân, thấy Huy, Mạnh định giới thiệu hai người với nhau nhưng nhìn cách Huy và Hân nhìn nhau và con cào cào Huy đang kết dở rơi trên đất thì Mạnh hiểu việc đó là không cần thiết nữa rồi. Từ lúc ấy đến khi lên đến kí túc xá, Hân không nói gì với Mạnh cả. Cái khoảng im lặng ấy với Mạnh sao mà nặng nề đến vậy?
Tất cả những sự trùng hợp đâu phải ngẫu nhiên… mà vì đó là cùng một người.
Khuya… Huy vẫn nghe nhạc… một thằng bạn thân… một người con gái mà Huy đã yêu nhiều như thế? Có giọt nước mắt khẽ trào ra… Huy đợi nó khô hết rồi nhấn phím gửi cho Hân một câu trong bài hát đang nghe “tình yêu thì không có sai hoặc đúng… chỉ cần trái tim rung động”.
Tin nhắn đến máy Hân lúc 11h11’, bọn bạn nó vẫn bảo khi nhìn thấy giờ và phút trùng nhau là có người đang nhớ. Đọc tin nhắn của Huy, Hân thấy lặng đi… vì nhớ Huy hay vì cảm giác có lỗi… bỗng điện thoại lại báo tin nhắn đến, là tin nhắn của Mạnh: “Cậu ngủ sớm đi nhé! Đừng có suy nghĩ linh tinh. Hãy làm những gì tim cậu đang lên tiếng, tớ sẽ không buồn đâu”, Hân mỉm cười… Tên ngốc này chẳng hiểu gì cả, Hân nhấn phím gửi tin nhắn cho Mạnh: “Tim tớ bảo là những con cào cào ngố ngố của “tên khốn” dễ thương hơn.”
more »

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ

Posted by Unknown

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ.

Gió Quỷ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt.

Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỷ...

Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy ...

Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỷ càng thêm mê hoặc ?


----

Chương 1 : Kétttttttttt !

Quỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy.

Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào.

Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt.

Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo.

Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy…

Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo những bước chân của cô trở nên chậm dần…chậm dần …và đứng yên một chỗ…

Vẫn mang dáng vẻ thẫn thờ đó cho đến khi thoáng thấy phía xa chiếc xe bus hai tầng đã tấp vào bến chờ.

Đông Vy hét lên một tiếng rồi guồng chân chạy, chiếc balô đeo vai dập mạnh vào lưng, vài sợi tóc phách lối đâm vào mắt .

Cô gái nhỏ vịn lấy tay ghế chờ tại trạm bus , người chúi xuống, hai chân khụy hẳn đi và thở dồn dập. Đông Vy đã dốc kiệt hết sực lực vào cuộc chạy vừa rồi , cuối cùng chỉ đổi lại đám khói xe xộc thẳng vào mũi.

Bus kia…đã sớm vênh váo rời đi.

Tay cô run run dò trên bảng giờ, lập tức, mạch máu mới lưu thông đã tắc lại.

Hơn một tiếng nữa mới có bus ghé qua Trung Anh, đến lúc đó…cô đã không còn là học sinh nơi đó nữa rồi.

Người mới như cô, vốn đã thấp bé lại mờ nhạt, vắng mặt ngay buổi lễ khai giảng đầu tiên thì chắc chắn sẽ bị gạch tên khỏi danh sách.

Đông Vy bỗng thấy mũi cô nghẹt lại, bao nhiêu tâm huyết cô bỏ ra trong suốt ba năm qua, chỉ vì một lí do lãng xẹt thế này mà đã tiêu tan hết sao ?

Những điều ấy…cô còn chưa thực hiện được ! Từ bỏ ư ? Sẽ không bao giờ có phương án đó trong kế hoạch của cô.

Đông Vy đấm mạnh vào không khí đầy quyết tâm rồi dấn thân ra gần mép vỉa hè, cánh tay phải chìa ra vẫy loạn xạ để bắt xe.

Đô thị càng phồn hoa thì con người lại càng vô cảm. Nắng đã đổ đầy những tia chói chang khắp mặt đường, tay Đông Vy đã rũ hẳn xuống nhưng dòng xe cộ vẫn thản nhiên lướt qua cô gái nhỏ như thể cô chỉ là một ma-nơ-canh có tạo hình kỳ quái được dựng ngoài shop quần áo nào đó .

Đông Vy hơi cúi mặt, không phải là lần đầu tiên cô bị cảm giác trơ trọi này xâm chiếm…NÓ đã từng hiện diện, đang trỗi dậy và sẽ lặp lại…

Hy vọng của cô đã sớm teo tóp như mẩu vụn và bị dập tắt hẳn bởi loạt xe lao đang qua cô đầy thờ ơ.

Khi bị dồn tới cùng , sẽ có những ý nghĩ tiêu cực nảy ra , Đông Vy vội túm lấy một trong số đó để triển khai thành pha hành động mạo hiểm.

Cô nhoài hẳn người ra giữa mặt đường, hai tay dang rộng và nhắm tịt mắt lại…thời điểm ấy, tim cô đã đánh mất nhịp đập…không phải không run rẩy, chỉ là…không thể rút chân về nữa…

Kétttttt…….

Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên như vết rạch cứa sâu vào không gian đặc nắng , cắt phăng mọi âm thanh ồn ào xung quanh.

Đông Vy không dám thở mạnh, cô he hé mắt quan sát , nghĩ ra môt số phương án để đối phó với chủ nhân chiếc xe BMW hạng sang kia.

Khác xa với phỏng đoán của Đông Vy, cửa xe được mở nhẹ ra chứ không phải bị xô mạnh !

Một người đàn ông với mái tóc điểm vài sợi bạc trắng bước tới, nhìn cô gái nhỏ đầy khó hiểu, không hề có bất kì biểu hiện nào của sự tức giận .

Cháu vừa làm gì thế ? – Chỉ đơn giản là một câu hỏi được kết lại từ sự tò mò.

Đông Vy khẽ thờ phào, xem như cô đã đúng khi lấy chính sinh mạng của mình ra để đánh cược ! Thời gian không đủ để cô tính kĩ nhưng cô vẫn rõ. Nếu vừa rồi , chiếc xe kia vẫn lao đi thì cô sẽ không còn trên thế gian này nữa…Thật may, vụ mạo hiểm này cô đã thắng ! Với người đàn ông lịch thiệp này, điều cô đòi hỏi sẽ chẳng hề hấn gì…

Cô gái nhỏ thành thật kể lể :

- Cháu bị trễ xe bus. Cháu cũng mới tới thành phố này nên không biết liên hệ với taxi thế nào ! Cháu xin lỗi ! Thật ra là cháu hết cách mới phải làm thế này.

Người đàn ông mỉm cười tỏ vẻ đã hiểu, ông đưa ánh mắt phân vân nhìn về phía BMW rồi lại nhìn cô gái nhỏ đang căng thẳng. Tiếng còi xe inh ỏi có phần thúc ép khiến ông cau mày lại.

Qua lớp kính loáng nắng phía đầu xe, người ngồi nơi ghế lái gật nhẹ đầu.

- Ồ, cháu ngồi phía sau nhé ! – Người đàn ông không giấu được sự ngạc nhiên lớn qua giọng ồm ồm.

Có một tiếng hét thầm rất lớn mà Đông Vy phải kìm lại để không bật ra, cô gái nhỏ rối rít cảm ơn với những thanh âm nghèn nghẹn.

Đã rất lâu rồi…mới có bàn tay đưa ra để đỡ cô …

Làn da trắng xanh của Đông Vy rợn nhẹ khi cô vô ý chạm tay vào lớp kính đen trơn bóng. Một vệt gió thổi qua khiến lưng cô gái nhỏ lạnh toát, Đông Vy cố nén đi những ghê sợ đang choán lấy mình, tự nhủ rằng chẳng tên bắt cóc nào lại có xe đẹp đến thế!

Điều-bất-ổn-mơ-hồ đã hiện rõ ngay khi cô gái nhỏ mở cửa.

Trong khoang xe xa xỉ, chàng trai trẻ tựa đầu vào lưng ghế, khuỷu tay gác lên thành cửa xe nên bàn tay trái thả lỏng giữ không trung, để lộ chiếc nhẫn bạc đeo khít ngón cái. Đôi giày thể thao sọc đen trên nền trắng buông trên tấm thảm mềm mại.

Khoác trên dáng người mảnh khảnh là bộ đồng phục Trung Anh đầy thanh lịch, chiếc phù hiệu trên ngực áo không thể thấy rõ, gương mặt nhìn nghiêng hiện từng milimét hấp dẫn từ vầng trán sắc nét đến chiệc cằm gọn . Những đường nét hoàn hảo dẫn dắt mọi ánh nhìn trở nên thật thẫn thờ và khiến mọi dòng cảm xúc chệch khỏi tầm kiểm soát.

Đông Vy hệt như nàng ngốc , một người luôn biết cách hành xử đúng mực như cô lại đi diễn cái trò nhìn chằm chằm vào người khác thế này…

Dường như đã bắt được ánh nhìn thô lỗ của cô gái nhỏ, hàng mi đang khép hờ bỗng nhướn lên, chàng trai vẫn giữ nguyên tư thế ngủ ngồi, không buồn quan sát Đông Vy:

- Bước vào đi ! – Ngón tay đưa lên vạch một đường thẳng giữa không trung – Một mét ! Ngồi cách xa tôi ra !
more »

Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ?

Posted by Unknown
Truyện ngắn - Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ?
-Cẩn thận!!! AAAAAA… !!!
Cô bé la lên nhưng không có tác dụng, đối phương vẫn bình thản.
RÂ…ẦMMM….
Hai chiếc xe đạp đụng nhau. Cô bị ngã lăn ra mấy vòng, cậu kia bị ngã xuống nhưng được cái chân dài chống được nên không sao. Còn cô thì bị xước hết cánh tay, chảy nhiều máu.
-CÁI CÔ KIA ĐI ĐỨNG CÁI KIỂU GÌ VẬY HẢ… ??? BỘ MẮT ĐUI SAO??? _Cậu đứng dậy chỉ tay vào mặt cô thét.
Cô cố đúng dậy
-Phải! Tôi đui còn cậu thì mù. Hứk! _Cô cũng không vừa, đáp trả cậu với ánh mắt đầy hữu nghị.
Tức quá cậu tiến về phía cô với nộ công “thâm hậu”.
-Nèk! Định làm gì đấy?_Cô quát.
-Thế cô nghĩ tôi định làm gì cô? _Cậu nhếch mép.
Tưởng cậu ta đòi đánh mình cô quát tiếp:
-Ê! Girl đánh boy girl tự vệ, boy đánh girl boy vũ phu. Đòi làm gì hả? Làm boy cho đáng nên boy khom lưng chống gối gánh 2 hạt mè. Đùng có hở tí thì đòi dùng vũ lực. _Cô làm một hơi rồi dúi dúi đầu về phía cậu với điệu bộ thách thức.
-Sao? Không giám hả? nãy hùng hổ lắm cơ mà!
(Thực ra không phải vì cậu muốn đánh cô mà chỉ muốn đứng nói cho rõ chuyện thôi, ai ngờ cô hiểu lầm còn thách thức. Tức quá cậu định làm thật)
Cậu giơ tay định hành xử thì:
-ĐỒ VŨ PHU BỆNH HOẠN!!!_Thấy cậu định đánh mình cô thét vào mặt cậu.
Khiến cậu kia quên luôn việc mình đang làm, rơi vào tình trạng “cao tăng xông loạn thị đột quỵ lâm sàn”.
-…… ?0._.o? _Mạ cậu méo xệch thành một hình dạng không định nghĩa được.
-Sao? Thử đi chứ! _Buồn cười trước bộ dạng cậu nhưng cô nén cười, cố nặn khuôn mặt “thần sét” ra.
-Ha. Ha. Ha…_cậu cười rời rạc.

Sự thay đổi thái độ của cậu khiến cô hơi bất ngờ * trời! Bị ta chửi mà ngươi     còn cười được. có khi nào bị mình chửi nên chạm pha không ta?…*. suy nghĩ của cô bị cắt khúc khi cậu lên tiếng:
-OK OK! Làm trai cho đáng nên trai nên tôi không chấp tụi con gái mấy người. _Cậu mượn lời cô đáp lại.
-Tại cậu đi sai mới đâm trúng tôi chứ bộ, không xin lỗi mà còn ở đó xù lông với tôi. _Cô nói nho nhỏ đủ mình cô nghe, nhưng không may gió đã đưa câu đó đặt vào tai cậu.
-Gì…gì???_Cậu trừng mắt nhìn cô.
-Gì cái gì? Ở đây không có dì của cậu nên đừng mong viện binh. _Cô lên giọng.
-CÂM MỒM!!! _Cậu rít qua kẽ răng. Mắt cậu nổi lên từng gân đỏ khiến cô nhìn mà tóc cứ dựng ngược hết lên.
-Tôi đang xù lông đây. Nhờ cô mà tôi muốn phát huy khả năng tiềm tàng vốm có của tôi. Cô muốn thử không? Để tôi lên dây cung phóng ra nház! _Cậu gằn lên.
Những câu đó khiến cô lạnh cả sống lưng.
-Ực…! _Cô biết giờ mà chọc nhẹ vào quả bom này chắc sẽ kích nổ mất. nên thôi im lặng là kim cương trong lúc này. Đang không biết làm sao để thoát thân… chợt thấy buốt buốt ở cánh tay phải,  cô ngó xuống thấy cánh tay đang rỉ máu của mình. *may quá, phải mở đường cho kế hoạch thôi* nghĩ là làm liền. (bị thương đến chảy nhiều máu mà còn kêu hên thì không bình thường tí nào)
-Á A…ui ya… đau quá!!! Cô nhăn mặt ra vẻ đau đớn rồi lén xem thái độ của cậu ntn. Cô nhẹ nhàng nâng tay mình lên suýt xoa (thực ra vết thương này không là cái kim gì đối với cô cả, bởi đã quen rồi nhưng vì bế tắc đành giả tạo chút).
tình yêu đẹp

-Cô… cô… _cậu xám mặt đi khi thấy tay cô đang rỉ máu.
Như đúng kế hoạch đề ra nhỏ mừng thầm, lên giọng:
-Cô với cháu gì? Xì… thôi bỏ đi coi như tôi xui xẻo đi. _Nói rồi, gắng  gượng với cánh tay đang đau tới chỗ xe đạp dựng nó lên, leo len xe cô ngoái lại nói:
-Nè! Lần sau đi đừng có qua mặt mà không nhìn trước ngó sau nghe chưa nhoz. Chị là chị tha cho còn người khác thì sợ nhoz đã về với đất tổ rồi cũng nên. _Để lại cho cậu một cái nguýt muốn lộn tròng cô vụt đi với tốc độ đáng nể, sợ rằng còn ở lại thì người về với đất tổ là cô mới đúng.
Còn lại đây một người đang đẫn ra, nghĩ lại lời cô vừa nói cậu gật gù:
-Lần sau vươth mình phải để ý hơn mới được. _Vừa nói cậu vừa dựng xe lên.
-Mà… mà… ._ nghĩ lại vế sau của cauu cô vừa nói, cậu đờ ra. Chiếc xe vừa được dựng lên lại tếp một lần hạ cánh xuống đường.
-Nhoz…? Đất tổ…? AAAAAAAAAAA…._ tức giận vì cô giám sỉ nhục mình, cậu vò đầu bứt tóc hét lên. Định rượt theo cho cô một trận nhưng không kịp nữa rồi, bóng dáng cô đã khuất xa… xa… xa đằng nào không biết.
Bực quá cậu xả cơn nóng vào khúc gỗ ven đường:
1s…
2s…
3s…
-AAAAAAAAAAAAAAAAAA…!!! _Cậu ôm lấy chân nhảy tưng tưng, tưởng đỡ tức ai dè hỏa bốc còn cao hơn.
-Ơ… bà ơi! Anh kia sao vậy. trông sợ quá, cứ như con khỉ ăn ớt trong sở thú á bà nhỉ! _Một chú bé cùng bà qua đường nhận định.
Cậu đưa ánh mắt tóe lửa nhìn chú bé khiến bà chú sợ quá bịt miêngj chú lại.
-Xin lỗi cậu, cháu nó còn dại vậu bỏ qua! _nói xong người bà kéo tay cậu bé dông thẳng. để lại đây cn khỉ đang nhăn nhó.
-Ực… _Cậu nhướn mày cố nuốt khan.
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA… _Cậu lại hét lên, volume cực đại.lần này thì không phải hai mà toàn bộ người đi đường đều chú ý, đưa con mắt dò xét đặt vào cậu.
-Gì vậy chứ…? Bộ khùng sao? (N1)
-Chắc là “chú” trốn trại rồi! chậc chậc (N2)
-@#$!%^&*<?>!@#@$………. ? ( n N) _Vô vàn lời bàn ra tiếng vào.
-Ashhhhhhhhh …! Đừng để tôi gặp lại cô. ĐỒ SAO CHỔIIII… !!! _Bức cúc hơn cả bức xúc cậu thét lớn. làm ai cũng nhìn cậu như thể nhìn sinh vật lạ mới hạ cánh xuống trái đất sợ hãi mà bỏ chạy.
(vụ tai nạn cũng do 2 bên cùng có lỗi. tại cô đang nhìn về phía quán kem lia có thông báo tuyển nhân viên phục vụ. Còn cậu thì đang cố vượt đường nên chỉ lo vượt, 2 người lại đi ngược chiều nên…)
……       ==        ……
…  3 ngày sau   …
Một ngày mới lại lên, những tia nắng ấm áp len lỏi qua những khe lá, những giọt sương sớm long lanh đang từng giọt tí tách. Bên trong khung cửa sổ, một cậu ấm đang chìm trong giấc chiêm bao. Ánh nắng nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, đi vào giấc mộng của cậu.
**Một hoàng tử trong bộ lễ phục sang trong, chàng cưỡi chú bạch mã trong khu vườn đầy hoa, dưới những bóng cây cổ thụ mát rượi. Bên kia vườn hoa hồng, một nàng công chúa với mái tóc dài buông xõa bóng mượt, nàng khoác lên mình bộ váy thướt tha không kém phần lộng lẫy dài chấm gót. Khẽ đung đưa chân trên chiếc xích đu bằng hoa dây leo với đôi mắt mơ màng, hình như đang hát vu vơ gì đó. “Nàng đang đợi ta chăng?” nghĩ vậy chàng liền tiến về phía nàng. Khi đến cạnh nàng, chàng khẽ cất tiếng:
-Qeen in my heart !!! _và mỉm cười trìu mến, nụ cười tỏa sáng chờ nàng quay lại. Công chúa dừng chân thôi đung đưa xích đu, nàng quay lại mỉm cười như thay lời chào
- “ … ”
- “ … ”
Cả hai đều im lặng không thốt nên lời.
-Chàng đến rồi sao? _công chúa lên tiếng, phá đi sự im lặng của cả hai.
- “ … ” _hoàng tử vẫn đang dường như bất động trước công chúa.
Công chuá tiến lại sát bên hoàng tử, ghé vào tai chàng thỏ thẻ:
-Chàng… đồ vũ phu bệnh hoạn. _nàng buông một câu xanh rờn rồi lùi lại hai bước để hoàng tử có thẻ nhìn rõ mình, khẽ nhoẻn miệng cười, nụ cười đắc ý:
-Chàng quên thiếp rồi sao? _công chúa khẽ hỏi khithấy chàng đang bất động.
Nhìn rõ người đang đứng trước mặt mình ‘khuôn mặt…,cặp kính…, đôi mắt.., mái tóc…, …’
-Không! Không! Không thể! _chàng sợ hãi quay lưng định bỏ chạy nhưng bị khựng lại vì trước mặt chỉ toàn một màu đen, lùi về mấy bước quay lại hướng khác cũng chỉ toàn là màn đen phủ kín. Một nàng công chúa đột ngột hiện lên sáng lóa giữa bóng đêm ấy:
-Chàng định đi đâu vậy? mình chưa tâm sự được chút nào mà! _nàng chớp mắt đa tình gửi đến chàng.
-AAAAAAA… _chàng la lên tìm chút gì đó gọi là hi vọng thoát y… . Ý lộn thoát thân.**

Ở bên kia bầu trời…
Hây… hây… 1 2 3 4… _một cô bé đang tập thể dục buổi sáng.
-Hắt… hắt… hắt xìììììì… Hắt xì.. hắt xì… hắt hắt xì. _cô nhaỷ mũi. Đang trong tư thế đứng trên một chân, chân kia đưa ra sau một tay vòng ra giữ, tay kia đưa ra phía trước người cúi theo. Tại hắt hơi làm cô mất thăng bằng nên… hun đất lun (một kiểu hôn độc đáo, “nồng nhiệt” chắc Thổ thần sướng tê lun)
1s

10s
Từ từ ngổm dậy, mặt cô dại đi, chóp mũi hơi đó vì mới hun Thổ thần, trên tóc còn dính vài cộng cỏ nữa (xem ra cô cũng không kém phần sock so vs cậu).
-Hừhừ… mới sáng sớm… xui xẻo. Chắc tại thằng cha nào đang chửi ta đây mà! Hứk đừng để ta biết được tên khốn nào, ta mà biết cổ ngươi lặc là cái chắc. _vừa nói cô vừa bẻ khớp tay, lắc cổ * rốp rốp… rốp*

30’ sau

==:=:=:=:==
20 km/h (cô)
25 km/h (cậu)
Hai “chiến binh” đang cưỡi hai “chiến hạm” ngược chiều nhau, rồi cùng rẽ vào một chỗ… (>.<>.<)
ẦMMM
Một “chiến binh” + một “chiến binh” đang “kẹp bánh mì”.
Đó là tình trạng hiện giờ của hai cô cậu nhà ta, đúng là oan gia “cổng” hẹp mà. Không hiểu sao hai người lại cùng lao vào cổng phụ của trường trong khi bên cổng chính thì thênh thang thế kia, để rồi cùng bị kẹt đến không nhúc nhích được.
-Ay ya….
Xin lỗi tôi không cố ý!!! _cô tự giác nhận lỗi, nhìn xuống hai chiếc xe đạp đang bị kẹt rồi quay sang cậu.
-À, không sao. Mình cũng có lỗi mà!!! Xin lỗi ba… _chưa nói hết câu, họng cậu đã cứng lại khi quay sag nhìn người bên cạnh là…
Cô cũng tái mặt đi, chỉnh lại kính để nhìn rõ hơn. Cậu cũng không tin vào mắt mình tháo kính ra lau lau rồi đeo lại. Không hẹn mà cùng, cả hai cùng đưa mặt đến gần nhau, mắt chớp chớp mồm đớp đớp, cố nhận dạng đối phương.
[1s]
[2s]
[3s]

[1’]
-A! ĐỒ VŨ PHU BỆNH HOẠN!!!/ CON NHỎ SAO CHỔI!!! _cả hai không hẹn cùng thốt lên, chỉ tay vào đối phương.
Cả hai cùng nhận ra mình đang là tâm điểm chú ý, nên hai người đành rụt tay lại (cũng giống nhau luôn). Nhưng đôi mắt đằng đằng sát khí của hai bên thì không thu lại được, sau lưng mỗi người như đang có một con sư tử đang khát máu, có thể xổng bất cứ lúc nào.
Hai người mải “ngắm nghía” nhau mà không hề biết đến vị khách không mời mà tới kia.
-E hèm… _vị khách kia gắng giọng.
Rất tiếc không có tác dụng.
E HÈM. _vị khách hắng giọng to hơn.
-“…”
-Nèk! Cô cậu đang làm hì vậy hả? _vị khách tức giận vì thấy mình bị xem như người vô hình.
-CÚT!!! _cả hai cùng phán.

Xợt nhớ ra chất giọng ồm ồm nhưng cũng đủ chói ai của vị khách không mời. Cô quay lại phía phát ra tiếng nói (đó là ông bảo vệ của trường, nổi tiếng là “đồ tể” của trường Nguyễn Du này. Nhìn cái bụng phệ với tướng đi lạch bạch của ông thì không ai nghĩ ông ta là một võ sư cả. Hơn nữa lại rất có tài “thuần phục” nên từ nhỏ tới lớn già hay trẻ giàu đến nghèo du côn rồi cháu ngoan đều bị ông khuất phục. _là vậy thôi nhưng ông là người rất tốt) *ực… xong rồi lần này xong thật rồi, sao giờ*, cô đảo mắt tìm kế. thấy cô có vẻ đang sợ sệt cậu nhìn cô rồi đảo mắt về phía cô đang nhìn. Trước mắt cậu là một người khoảng U45, nước da ngăm đen… *bình thường có gì mà cô ta phải sợ sệt vậy chứ * _đó là kết luận của cậu sau một hồi đo ngang ngó dọc trên người ông ta.
-Các cô cậu dạo này gứm nhỉ? Thôi đã bị đuổi thì tôi đi nhá! _ông nói khẩy rồi vờ quay lưng bước đi.
-Dạ không bác ơi, cháu… cháu không có ý đó. _cô nói với theo. Ông quay lại nhìn cô.
-Không phải ý đó thì là ý gì? Chắc tôi lẩm cẩm rồi nên bị lãng tai nghe lộn chăng!
-Thật mà bác, “cút” là hai bọn cháu đang định lát về rủ nhau đi ăn cút rôti thôi ạ, chứ không có ý nói bác đâu._cô quay sang cậu nở nụ cười nhẹ, nhướn mày ra hiệu. Cậu không hiểu đang đờ ra, nhìn vẻ mặt ngây thơ khối tội của cậu mà cô bực mình nhưng vì đại nghiệp… nhịn. Cô khoác tay qua vai cậu vẻ thân mật, mấp máy môi:
-Không muốn bị “đồ tể” thì ngoan ngoãn đi.
Rồi cười to, quay về phía ông bảo vệ:
-Đúng không bạn. ha ha ha! _không hiểu lắm nhưng cậu cũng làm theo bởi bớt tội còn hơn thêm thù mà, vả lại trước khi đến đây cậu có nghe hơi có tên “đồ tể” thật chắc là ông ta, nên dại gì chuốc họa vào thân.
-Hì… dạ đúng đấy bác ạ. _cậu cố nặn ra nụ cười đáp lại, cũng bắt chước khoác tay lên vai cô. Nhìn sang vai mình cô nhăn mặt nhìn cậu *không muốn chết thì bỏ ra*-*sao ăn ý chứ, cô vừa lòng chưa* (hai người đang đấu trí)
Cô nhìn cậu cười hì rồi thu tay mình lại song vờ kéo áo gỡ bàn tay của cậu đang đậu trên vai mình ra.
Ông nhìn hai người lại một lần nữa với ánh mắt dò xét:
-Thật??? _ông nghiêm giọng hỏi.
-Hì… _cả hai cùng gật.
-Vậy sao lại đứng giữa cổng làm gì hả? _ông hỏi tiếp vì thấy hai người đang “kẹp bánh mì”.
-Ơ…ừm… dạ… _cô bối rối.
-Dạ tại bọn cháu mải nói chuyện nên đứng quên thôi ạ! _cậu lên tiếng đỡ lời thay cô.
Bất ngờ khi cậu lên tiếng, *nãy còn ngây thơ lắm mà… đồ nhái* nhưng cô cũng cười huề theo:
-Aha…Dạ đúng. Đúng đấy bác… _ông nhìn cô liếc như ý nói câm ngay.
Nhận được tín hiệu cô ngậm miệng, mấm môi thật chặt, đưa tay lên che miệng lại.
-Thôi được lần này tôi bỏ qua, đừng mong có lần sau. Tôi sẽ “quan tâm” cô cậu đến khi nào tốt nghiệp. Nház! _nói xong ông quay lưng cất bước.
Đợi khi bóng ông khuất hẳn cô thở phào nhẹ nhõm:
-Phù… lạnh cả xương sống. _cô khẽ rùng mình.
-Cô bị sao vậy, có gì phải sợ ông ta chứ? _cậu với giọng ngạo mạn.
-Cậu… hứk. xem ra là cậu là môn đệ mới để sư tỉ chỉ giáo nhé! _cô tự hào.
-Câm mồm! Không mướn, ai bảo cô là tỉ tôi vậy? Hão. _cậu nạt.
-Ờ. Không cần đỡ phiền, xí. Không dư hơi với cậu nữa, tôi đi. _nói xong cô lách xe ra rồi dắt vào bãi. Cậu lủi thủi theo sau, vì vào trước nên cũng ra trước, cô vỗ vai cậu:
-Ê sư tỉ đi nghen đệ! _nói xong cô co dò dông thẳng.
-Này. Cô kia có giỏi đứng lại coi! _cậu tức đến muốn xịt khói ra mắt mũi mồm tai luôn rồi. (đi đâu cũng gây sự chú ý, hai cái con người này. Chậc chậc)
Nguồn: internet
more »