Georgi Lozanov

Học tập là vấn đề thái độ chứ không phải là năng khiếu.

Dorothy Billington

Những gì chúng ta biết ngày hôm nay sẽ lỗi thời vào ngày hôm sau. Nếu chúng ta ngừng học thì chúng ta sẽ ngừng phát triển.

Uyliam Batơ

Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn
Showing posts with label truyen that tinh. Show all posts

Đưa tay đây anh chỉ cho em hạnh phúc

Posted by Unknown

Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?
Em!
Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?
Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?
Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.

Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.
Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…
Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.
Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..
Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?
Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?
Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…
Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?
Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…
Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…
Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…
Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…
Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…
Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…
Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?
Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?
Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?
Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…
Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ
Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…
Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…
Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?
Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?
Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!
Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.
Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?
Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?
Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?
Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!
Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…
Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…
Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…
P/S: Đọc xong thấy nhiều câu rất hay cũng jong tâm trạng của mình nhưng chưa có bàn tay nào thật sự giúp mình thoát ra được .hihihi
more »

Anh có tìm em lần nữa không?

Posted by Unknown
Lại một năm nữa đã qua, mưa tháng 3 lại lất phất… Anh có kiên nhẫn tìm em lần nữa không? Em sẽ không trốn chạy nữa… Hay anh đã vội lấy ai đó rồi?

Sáng tháng 3, trời phả những cơn mưa cuối xuân xuống phố làm lòng người cũng hóa ẩm ướt. Thức dậy trong tiếng mưa gõ lộp độp nơi mái tôn của phòng trọ cũ kĩ, anh không thoát khỏi cảm giác là mèo lười chính hiệu, nên mải miết vờn chuột trong những giấc mơ chập choạng…10 giờ sáng, cô ngồi bó gối ngoài hành lang, mân mê ly café đặc quánh ngào ngạt hương, ngắm mưa và… chẳng biết làm gì tiếp theo. Cuộc sống này thật kì lạ, có những lúc mệt mỏi, vắt chân lên cổ chạy không kịp, lại có những lúc đào mãi không ra việc. Mới hôm qua thôi, cô phải chạy bán sống bán chết cho xong bản kế hoạch marketing nộp sếp Giang – gã trưởng phòng nghiêm khắc lừng lẫy làm cô lao đao không biết bao nhiêu lần. Thì hôm nay, cô lại nhàn cư. Cô thả hai chân xuống, đong đưa theo bản hero phát ra từ laptop, chẳng buồn uống ngụm café nào để mặc những hơi ấm cuối cùng vươn vãi ra ngoài và biến mất trong cơn mưa…
25 tuổi, một mình cô bám trụ trong thành phố ồn ào, lao lực cho các dự án marketing lớn nhỏ của công ty thuộc top 3 trong nước để chu cấp cho đứa em còn đang học Đại học. 25 tuổi, chưa mảnh tình vắt vai và đứa bạn thân duy nhất đang vi vu trời Tây học thạc sĩ. Vậy nên đôi lúc cô cảm thấy cô đơn và lạc lõng kinh khủng. Nhưng trách sao được, ai bảo tính cô sinh ra đã lầm lì và ít nói. Bố mẹ cô cũng dè dặt cái tính này, thường xuyên thúc ép cô ra mắt chàng rể tương lai, còn không phải chịu sự sắp xếp của họ. Mà cô thì lạ gì sự sắp xếp ấy. Cậu ta ở nhà sát bên, bố mẹ là giáo viên nghỉ hưu, hơn cô 2 tuổi nhưng vì được chiều chuộng từ nhỏ nên tính tình cứ y đứa trẻ con mãi chẳng lớn, cưới về chỉ khổ. Đành rằng cậu ta theo cô cũng ngót 7 năm, nhưng cô mãi chạy trốn. Lúc cậu ta học kinh tế ngoài Hà Nội, một mực bảo cô thi cùng trường, thì cô quyết định nộp đơn vào kinh tế Hồ chí Minh. Lúc cậu ta chạy vào Hồ Chí Minh kí hợp đồng làm việc, cô lại chạy ra Đà Nẵng xin việc. Cô muốn dứt cái đuôi này cũng chẳng xong vì quan hệ đôi bên gia đình thân thiết quá.
Trời bắt đầu ngừng mưa, lũ chim thi nhau hót véo von trên cây phượng đầu phố. Nhìn lan man đám mây xám xịt lẩn quẩn mãi cũng chán, cô đứng dậy, ném cốc giấy vào sọt rác bên cạnh, quyết định tìm cái váy đẹp nhất mặc vào. Chiếc váy xanh lam xưa nay bị vứt xó, lần đầu được ướm vào người cô vừa vặn. Quẹt đầu son nhẹ vào môi, cô trông thần sắc thôi vẻ ủ ê, rồi dắt xe, bước nhanh ra cửa. Cô vốn chẳng trang điểm gì ngoài việc tô son môi, cũng chẳng có hứng mặc váy điệu đà làm gì thế nên chiếc váy cầu kì này là chiếc duy nhất cô có, của cậu ta tặng. Mà hôm nay, cậu ta cũng chẳng có việc ở Đà Nẵng nên cô không e dè gì.
Dù hết mưa nhưng thời tiết vẫn se se lạnh khiến làn da cô bất giác tê cứng. Cô hạ ga, tấp vào siêu thị BigC. Lượn vài vòng ở dãy thực phẩm, ngẫm thấy phòng mình chẳng thiếu gì nên đi cầu thang lên tầng 3 – nơi bày biện quần áo, mỹ phẩm này nọ. Mắt cô cứ đau đáu nhìn bên ngoài thông qua lớp kiếng dày sát mép phải.
“Anh, cô cũng đi mua sắm à?”, bị hỏi ngược, cô lúng túng quay lại thấy gã trưởng phòng đang chình ình trước mặt. Chả rõ hôm nay đặc biệt gì mà gã diện chiếc quần jean đen cùng áo thun xanh lam – y hệt màu áo của cô.
“Dạ…”, cô gãy gọn đáp.
“Cô lúc nào cũng ít nói nhỉ”, nói rồi gã cười cười làm cô thoáng chột dạ vì bình thường gã chỉ biết cau có và gắt gỏng với cô. Cô không biết ứng phó ra sao, đành cười bù.
“Thế tiếp theo cô có kế hoạch gì chưa?”, gã lại hỏi.
“… Dạ chưa.”
“Vậy cô đi xem phim với tôi đi”, nghe gã nói xong, cô muốn rơi tim ra ngoài. Là gã chủ động mời cơ đấy. Mà gã cũng 35 rồi, sớm sủa gì đâu chẳng lẽ lại chưa vợ con?
“Sao anh không rủ vợ con đi cho vui?”, cô thắc mắc.
“Haha… Vợ con tôi sống bên Mỹ, một năm về hai ba lần thôi.”, tự nhiên gã cười ha hả lên làm cô sượng chín người. Cô bấm bụng đi cũng chả mất mát gì với lại cô cũng còn một ngày dài phải vượt qua, chưa kể ngày mai và kia nữa, nên tiện thể nhận lời.
Gã với cô chọn phim hài, ngồi hai ghế gần nhau, cùng adua theo tiếng cười nói của cả rạp. xem phim xong, gã đề nghị cô lên Highland uống café tán ngẫu. Buối chiều ở Highland lộng gió, ngồi trên cao nhìn dòng nước sông Hàn sóng sánh chảy êm gợn lên trong cô cảm giác yên bình khó tả. Cô tự trách mình 3 năm sống ở đây sao chưa bao giờ cô phát hiện ra nơi này.
“Cô đang nghĩ gì đấy?”, gã nheo mắt cười. Cô im lặng lắc đầu.
“Cô thấy bình an đúng không?… Thực ra đôi lúc guồng quay công việc cứ kéo tôi đi, tối tôi lại đến đây trấn an lòng mình”, cứ vậy gã huyên thuyên về mình. Cô chỉ biết nhíu mày lắng nghe, vài chỗ thấy đồng cảm với gã, rồi nhiều khi cười ồn ã.
Cô về nhà lúc sập tối, lòng đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Đá chân chống xe xuống, cô lần mò tìm chìa khóa nhà trong túi.“Em làm gì mà giờ này mới chịu về nhà hả? Hôm nay là ngày nghỉ còn gì?”, cô giật mình làm chìa khóa rơi leng keng xuống nền. Ngẩng lên đã thấy cậu ta ngay trước mặt.
“Sao anh biết tôi được nghỉ?”, cô lạnh lùng đáp.
“Mẹ em bảo anh. Vậy nên anh đã cố gắng sắp xếp việc đến gặp em đây. Anh chờ em những 3 tiếng rồi! Mà…chiếc váy có vẻ vừa với em nhỉ”, nói xong cậu ta cười tủm tỉm.
“Tôi không mượn anh đến”, cô mệt mỏi trả lời. Rồi mở cửa bước vào trong, đóng sập cửa lại.
Cậu ta đứng ngoài gõ cửa liên hồi làm ồn ào hàng xóm, cô bực mình mở cửa “anh muốn gì đây?”
“Anh chỉ muốn dắt xe của em vào. Chẳng lẽ không được à?”, tiếng cậu ta thủ thỉ trông đến tội nghiệp. Cô đành lòng mở cửa, hậm hực “dắt xe xong anh về đi đấy”.
“Anh đói bụng quá, em làm gì đó đi”, dựng xe xuống, cậu ta ngồi bệt trên ghế sofa, bấm tivi xem, vờ đề nghị.
“Anh…”
“Anh dắt xe dùm em, em trả công lại có gì sai đâu.”, cậu ta cắt lời cô ngay.
Cô phát mệt với trò trẻ con của cậu ta, chẳng buồn nói gì nữa. Vỗ tay lên trán than trời, cậu ta cũng 27 tuổi rồi, bây giờ còn làm trưởng phòng nhân sự, thế mà tính tình cũng chẳng hơn xưa là bao. Ăn xong, cậu ta giở chứng đòi uống trà, ăn hoa quả đến mãi 10h mới chịu về khách sạn của mình.
Hôm sau, lại chứng nào tật nấy, cậu ta dùng dằng đòi cô dẫn lên Bà Nà chơi. Chẳng biết làm gì, cô thuận ý vì đằng nào cô cũng rỗi và lại không biết làm gì cho hết ngày. Đi chơi, cậu ta cứ mải miết chăm sóc cô, nào là “em đội mũ cho đỡ nắng”, “em uống nước cho đỡ khát”. Khi cô định chơi trò leo núi giả, cậu ta can ngăn bảo “trò ấy nguy hiểm lắm, anh không muốn mất em”. Thỉnh thoảng lại làm nũng đòi cô ăn thứ này, thứ nọ. Cứ vậy, cả ngày cô chỉ biết thở hắt ra mệt mỏi trong những cái nhíu mày, cười đùa của cậu ta. May mà thời tiết hôm nay khá dễ chịu.
Đến tối, cô đẩy cậu ta về dù cậu ta cứ nằng nặc đòi vào phòng chơi rồi nhún mình xuống ghế sofa mềm mại thì nhận điện thoại của gã trưởng phòng. Gã mời cô mai lại lên Highland chơi, cô qua quýt đồng ý.

Highland vẫn đầy gió như mọi khi, cô chọn góc bàn gần cửa sổ hơn hôm trước. Gã trưởng phòng đến sau, mặt hớn hở khoe kế hoạch của phòng được giám đốc khen thưởng, rồi nhanh chóng nhập cuộc nói chuyện rôm rả ngay. Đôi khi cô cũng thấy lạ vì dường như bên gã, cô nói nhiều hơn hẳn. Cuộc nói chuyện bị ngắt quãng liên tục vì tiếng chuông điện thoại của cô. Cô không thèm nghe máy vì biết rõ ngoài cậu ta ra thì không ai dám quấy rối mình. Sau một hồi lâu, tiếng chuông không có dấu hiệu suy giảm, cô lấy ra tắt nguồn.
Gã trưởng phòng cứ đòi giới thiệu cho cô mấy quán ăn nổi tiếng ở Đà Nẵng, cô lại không dám phật lòng sếp nên theo đuôi mãi đến 8 giờ tối mới về. Đã vậy, gã còn buộc cô để gã đưa cô về tận nhà, cô cười cười đồng ý. Dù sao gã cũng mang lại cho cô những cảm giác an toàn và dễ chịu hơn khi lẻ loi rất nhiều.
Vừa dựng xe nơi cửa, cô loáng thoáng thấy cậu ta đứng lầm bầm một góc. Thấy cô, cậu ta liền cười hớn hở “em đi đâu về đấy, cả ngày nay anh gọi sao em không bắt máy làm anh đợi suốt”, chẳng mảy may đến gã đằng sau.“Anh đợi tôi làm gì?”, cô cằn nhằn.
Tức thì gã trưởng phòng bước lên phía trước, bắt tay cậu ta, ôm ả nói “chào cậu”. Cậu ta lên cơn bực mình, quay sang hỏi “anh là ai?”.
Ý tưởng điên rồ chợt lóe lên trong đầu cô, cô liền níu tay gã trưởng phòng “Đây là bạn trai tôi, giờ thì cậu về được rồi”. Cơn sóng giận dữ nhanh chóng ập đến khiến mặt cậu ta nóng ran nhưng không nói được tiếng nào, chạy vụt vào khoảng không đen ngòm.
“Xin lỗi anh ạ, cảm ơn vì ngày hôm nay… khi nào rảnh tôi mời anh uống trà”, cô vội buông tay nói hờ mấy câu với gã trưởng phòng.
“Bây giờ, tôi rảnh”, gã nhếch mép cười, vờ đi việc hiểu câu mời chào chỉ là câu nói xã giao.
Từ đấy, cô và gã nhanh chóng thân thiết, san sẻ đủ điều cho nhau. Còn cậu ta cũng lặn mất tăm, chẳng nhắn tin hay gọi điện, đến tìm cô lại càng không. Không có cậu ta, cuộc sống của cô dễ thở hơn bội phần, nhưng cũng có nhiều khi trống vắng, thiếu thốn. Bố mẹ thì vẫn gây sức ép đòi cô kết hôn liên tục.
Bốn mùa lại trôi đi như đã định, thời gian lao vùn vụt hệt đoàn tàu hỏa. Cô lại trở về với mùa xuân, với tháng 3 mát lành…
Hôm nay, cô lại được nghỉ, lại vác ghế ra ngoài nhìn mưa. Cuộc sống của cô từ khi gã trưởng phòng bước vào chả thay đổi gì nhiều. Hoặc nếu có cũng chỉ là một mối tâm giao không hơn, không kém.
“Em làm gì suốt ngày ngẩn ngơ vậy? Nhớ anh à?”, gã trưởng phòng từ sau ôm chầm lấy cô. Cô hất vội cánh tay gã ra, gắt gỏng “Anh đừng đùa kiểu như vậy, chả hay ho gì”.
Gã bèn xách ghế ra ngồi cạnh cô, thở dài thườn thượt “Em đừng để ý mấy lời xầm xì ở công ty làm gì”. Gã nhắc cô mới nhớ ra, ở công ty giờ đang rộ lên tin đồn cô là người thứ ba trong hôn nhân của gã, song cô cũng chẳng bận tâm gì nhiều. Thật ra thì cô thầm hiểu nhờ gã, cô mới ngoi lên được chức phó phòng marketing nhưng đến giờ cô luôn mặc định rằng mối quan hệ này chỉ đơn thuần là bạn bè.
“Hay anh ly hôn vợ nhé?”, gã bỗng quay sang hỏi cô. Mưa dần lớn hơn, quất vào mái hiên làm ướt cả vạt áo cô. Định thần lại, cô gằn giọng hỏi “để làm gì?”.
“Sau đó anh sẽ kết hôn với em”, gã thì thầm như để cô vừa đủ nghe.
“Anh về đi, tôi chỉ coi anh là bạn”, cô phả giọng nhanh rồi chạy ào vào trong, đóng sầm cửa lại.
Chốc lát sau, khi tiếng chân gã nặng nề bước vào mưa tan dần, cô ngồi bệt xuống nền nhà lạnh ngắt, nước mắt lăn dài, mặn chát khi nhớ lại chuyện mấy hôm trước vợ gã đến tận nhà hù dọa cô đủ điều. Bà ấy bảo nếu cô không tránh xa gã ra, nhà cô sẽ biết hết chuyện. Thà cô yêu gã thì sự nhẫn nhịn chịu đựng ấy cũng đúng, còn đằng này là gã đơn phương cơ mà. Nước mắt dàn dụa khắp mặt, cô chua xót cho đường duyên lận đận. Rồi trận ốm li bì kéo đến, cô chẳng buồn nuốt thìa cháo nào vào bụng để mặc mình rã rời.
Trời nhá nhem tối, mưa càng mạnh hơn, quất mạnh từng đợt vào mái tôn lộp bộp gây cảm giác rùng mình, sợ sệt. Bỗng điện thoại cô đổ chuông, màn hình điện thoại hiện số cậu ta. Mới đó mà đã tròn một năm…“Anh… anh không muốn gọi đâu, chỉ vì… mà thôi, em khỏe chứ?”, tiếng cậu ta ngập ngừng. Cổ họng rát bỏng làm cô chả nói thành lời được.
“Em đang ở đâu mà mưa to vậy?”, cậu ta hốt hoảng. Đột nhiên trận ho của cô sập đến, bất lực trong câu chữ, cô tắt máy khi chỉ kịp nghe tiếng cậu ta sửng sốt “Em đừng làm anh sợ, em đang ở cái nơi khỉ nào vậy?”, rồi miên man nửa tỉnh, nửa mê.
Lúc cô tỉnh dậy, mở mắt đã bị những tia nắng sớm mai làm chói khiến cặp lông mi phải khập xuống theo phản xạ tự nhiên. Cảm giác khát nước gào xé cổ họng buộc cô gắng gượng thò tay lấy nước, nhưng chưa kịp bật dậy vai cô đã bị bàn tay nào đó đẩy mạnh xuống. Cô nghe tiếng cậu ta líu tíu “Nước đây, em khát phải không?”
“Đây là đâu vậy?”, cô bất đắc đón ly nước, thấy cảnh lạ nên hỏi.
“Bệnh viện. Hôm qua em làm gì ướt sũng vậy? Chả lẽ yêu đương làm em khổ sở vậy à?”, làm gì cô không hiểu được cái ý mỉa mai trong câu cậu ta nói. Cô cười nhẹ “Sao anh cứ theo em mãi vậy? Em có gì tốt đâu?”, rồi bỗng dưng nước mắt lăn dài.
Cậu ta ôm chầm lấy cô, siết chặt “Em đúng chẳng có gì tốt nhưng anh cứ yêu em vậy, biết sao giờ”. Cô cố sức đẩy cậu ta ra nhưng sức lực chẳng có nên đành để vậy, mà khóc “Em làm anh khổ hoài mà…”.
“Miễn sao em cứ bên cạnh anh là được rồi, không yêu anh cũng được… Mà không, sau này em chắc chắn sẽ yêu anh…”
Nắng chiếu vào làm góc phòng bệnh viện rực rỡ hẳn lên. Những đốm hoa Sống đời vàng tươi vươn mình hứng nắng, nở hoa tươi tắn. Cuộc đời, lúc thăng trầm biến cố mới hiểu ai là người mình cần. 26 tuổi, tuổi trẻ sắp đi qua, lúc này hẳn cô phải quyết định tìm một mái ấm để cư ngụ. Mà có lẽ, cậu ta là người mà duyên phận đã se là sẽ làm chồng cô. Trốn chạy mãi cũng không được, nếu tránh không được thì đối mặt vậy…
Thế nhưng sau khi nộp đơn thôi việc, cô lại quyết định trốn chạy khỏi cậu ta một lần nữa… Đến một nơi không ai biết và bắt đầu lại từ đầu.
Cô xin vào làm kế toán cho văn phòng tư nhân nhỏ, mua được căn nhà nhỏ hướng đông nên sáng nào Mặt trời cũng đánh thức cô bằng những nụ hôn dịu dàng.  Cô thấy mình trong bình yên ngày qua ngày. Dù bao nhiêu chuyện đã qua đi, buồn có, vui có nhưng chưa bao giờ cô từ bỏ thói quen bắt ghế ngoài hiên, ngồi ngắm mưa và pha cốc café đặc sánh. Có điều, thêm vào đó là nỗi nhớ dịu dàng. Người ta thường nghĩ café đen đậm mùi chỉ dành cho kẻ thất tình mà ít ai biết nó cũng dành cho kẻ trốn tình. Trốn cậu ta mãi rồi cuối cùng lại nhớ da diết. Không biết tình yêu này bắt đầu từ bao giờ mà cái rung động đầu đời này làm tội tình cô mãi trong những giấc mơ. Có lẽ những thứ gần gũi thường là thứ khó phát hiện nhất.
Lại một năm nữa đã qua, mưa tháng 3 lại lất phất…
Anh có kiên nhẫn tìm em lần nữa không? Em sẽ không trốn chạy nữa…
Hay anh đã vội lấy ai đó rồi?
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 26

Posted by Unknown
Chap 26: Luật sư băng giá.
4 năm sau.
-Rầm!
-Tôi phản bác. Điều 239 luật dân sự quy định về tài sản vô chủ, trong đó chỉ cần một cá nhân có ý đồ sở hữu khi chiếm dụng, người đó có thể toàn quyền sở hữu chúng. Đó chỉ là những thứ được xác nhận rằng thân chủ của tôi đã nhặt được chúng, và qua xét nghiệm cũng cho rằng như vậy. Tôi yêu cầu bên nguyên cáo rút lại những lời nói, cũng như những hành động quá phép vừa rồi. Trên mọi chứng cớ đều cho thấy rằng, thân chủ tôi không hề giết người!
-Nhưng tại sao, luật sư Hoàng? Tôi rất tiếc rằng trong cái túi mà thân chủ của cô cầm có chiếc áo dính máu và con dao dính máu chồng tôi, cô ta đã giết chồng tôi! – Vợ nạn nhân lên tiếng.
-Vậy tôi hỏi cô, khi cô biết cô đang cầm hung khí và chứng cớ trên người, cô có dám vào khu mua sắm không? Có dám lượn lờ dạo phố để bị nhận dạng chiếc túi không? Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ lại lời mình nói!
-Cô…
-Đủ rồi! – Quan tòa lên tiếng.- Lời nói của luật sư Hoàng có lí, tôi nghĩ chúng ta phải suy xét lại. Hơn nữa kết quả xét nghiệm đã thấy một dấu vân tay lạ trên con dao hung khí, chúng tôi đang tiến hành kiểm tra.!
Nghe xong câu này, bà vợ nạn nhân tự nhiên mặt xám ngoét. Lúc đó, thẩm phán chậm rãi nói, mắt nhìn vợ nạn nhân:
-Bà Kim, tôi hi vọng bà đầu thú, nhưng từ đầu đến giờ tôi chỉ nghe bà chỉ trích bên bị cáo. Chúng tôi đã thấy dấu vân tay của một người lạ và dấu vân tay của bà trên đó, hi vọng bà hợp tác để vụ án có thể được giải quyết. Hiện tại, tạm giam bà Kim cho đến lúc bà ta khai ra mọi chuyện, bên bị cáo được thả vì không có liên quan đến vụ này. Kết thúc phiên tòa.
-Ào…- người nhà của bên bị cáo chạy đến ôm chầm lấy chị ta, mặt ai cũng sung sướng như trút được gánh nợ. Ra đến ngoài hành lang, chị ta chìa tay ra trước mặt luật sư Hoàng, nói:
-Đúng là tài không đợi tuổi, luật sư Hoàng tiếng đồn không sai, đúng là tôi đã không nhờ nhầm người.
Luật sư Hoàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đó, nói:
-Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ lần sau chị không nên cầm đồ của người lạ như vậy. Có thể lại rước họa vào thân lần nữa! -Khuôn mặt luật sư Hoàng không hề có cảm xúc.
-Vâng, chào luật sư!
-Chào chị!
*
Xong việc, cô đi về công ti của mình. Cô đang làm việc tại một công ti lớn, văn phòng của cô ở tầng 7 trong một tòa nhà lộng lẫy, cao cấp. Vừa bước vào công ti, đã có bao nhiêu tiếng hỏi han:
-Sao rồi Anh? Vụ đó thế nào rồi? – Một chị khoảng 30 tuổi chạy đến vỗ vai cô khi cô đang đứng mua nước tại máy tự động. Nghe thấy câu đó, mấy chị xung quanh nói:
-Thôi đi, cậu hỏi có bằng thừa, vào tay ai chứ vào tay luật sư Hoàng thì có mà..gạo xay ra cám, mới 20 tuổi mà đã hơn khối chị 30 tuổi… không chừng vài năm nữa có thể lấy được chức nữ hoàng của giới luật sư cho mà xem.- Một chị xen vào.
-Đúng…đúng- Mấy chị xung quanh gật gù – Em còn quá trẻ mà đã là thần tượng của cả giới luật sư rồi, ai cũng mong được như em mà chả được đó!
Anh vừa lấy được lon nước, lập tức cầm lấy rồi quay người đi:
-Em lên văn phòng trước, thay vì tám chuyện, chẳng phải các chị có hẹn lúc 2h sao? Gần 2h rồi.
-Ấy chết!- Mấy chị lập tức nhao nhao chạy tán loạn. Hôm nay có một vụ kiện quan trọng, lại rất khó, công ti muốn tìm người có năng lực để xử lí vụ này. Anh vừa kết thúc vụ trước nên có lẽ cô sẽ không phải tham gia, nhưng vẫn phải đi họp. Trước khi đi, cô tranh thủ qua văn phòng lấy một số tài liệu.
Trên đường lên văn phòng, ai gặp cô cũng mỉm cười, cúi chào một cách kính trọng. Nói trắng ra thì ai cũng kiêng nể cô. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô đỗ thủ khoa tại một trường đại học luật danh tiếng. Trong vòng 2 năm đã hoàn thành chương trình của 4 năm học. Cô tốt nghiệp khi mới 20 tuổi. Vừa ra trường, cô xin vào công ti làm việc. Ban đầu vì cô còn quá trẻ, họ không nhận cô, cô đành đi thực tập tại một văn phòng luật sư tư nhân, xin làm thư kí. Sau một tháng, vị luật sư đó đã giới thiệu cô với công ti và cô được nhận sau khi chính thức đảm nhiệm một vụ kiện khó. Từ đó đến nay mới được bốn tháng nhưng tiếng của cô rất nổi. Rất nhiều người đến tìm cô xin tư vấn và họ luôn có một vẻ mặt thỏa mãn khi ra về. Mặc dù lúc đầu nhìn khuôn mặt cô ai cũng có ác cảm nhưng không phải vì cô xấu, trái lại, cô vô cùng đẹp. Mái tóc đen búi cao trang nhã. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng cô biết cách làm cho đôi mắt mình trở nên sắc sảo mặc dù bị ẩn sau lớp kính. Những bộ váy công sở luôn tôn lên cái dáng cao, khuôn người cân đối, thon thả. Nói chung qui một điều là, họ thấy cô rất đẹp nhưng cô không như người khác, chưa ai thấy được nụ cười trên khuôn mặt cô. Lúc nào họ cũng chỉ thấy cô có khuôn mặt lạnh băng, đủ lấn át tinh thần người khác. Dù không phải ai cũng thích khuôn mặt này nhưng ai cũng ngưỡng mộ “Ước gì mình được như cô ấy!” Vì cô vô cùng giỏi.
Bước vào văn phòng, với tay lấy tập tài liệu rồi ngồi luôn xuống ghế. Đang xem tài liệu bất chợt Anh lại nhìn ra cửa sổ. 4 năm rồi. Đã 4 năm trôi qua từ ngày đó. Giờ cô không còn buồn nữa, nhưng cô không thể mở lòng cho bất cứ ai thêm lần nào nữa, cô càng ngày càng trở nên lạnh lùng và khái niệm nụ cười hầu như không còn nữa. Cô học ngày học đêm, giờ thì kết quả đây. Cô là luật sư trẻ nhất trong các luật sư và cũng là một trong những người giỏi nhất. Có lẽ ông trời đã sắp sẵn truyện cô chỉ có thể có tiền tài danh vọng mà không có tình yêu thương.
Anh nhất định làm em yêu anh

Sau buổi họp của công ty cũng là lúc tan tầm, cô trở về nhà của mình. Cô hiện sống tại một khu chung cư cao tầng không xa công ty là mấy. Bước vào thang máy để lên nhà thì thấy có người trong đó, là Tâm và Khánh. Nhìn thấy cô, Tâm lập tức lên tiếng:
-A, Anh!
-Chào.
-Cậu này, lâu rồi không gặp, hôm trước định đi thăm cậu mà gọi điện đến không bắt máy, đến nhà thì không có nhà. May quá, hôm nay lại gặp.
-Ting..-Cửa thang máy bật mở. Anh bước ra ngoài, theo sau là hai người kia. Vừa đi cô vừa hỏi:
-Có việc gì không?
-À, là Khánh muốn thi đại học luật nên muốn đến nhờ cậu góp ý chút, nên thi vào khoa nào đủ khả năng.
Lấy chìa khóa trong túi sách, mở cửa ra. Mời hai người vào nhà, lại lấy hai cốc nước cam ra mời, xong đâu đấy cô ngồi xuống đối diện, hỏi Khánh:
-Cậu muốn học luật?
-Phải!
-Học môn này vất vả lắm, hơn nữa cần thêm trí nhớ tốt.
-Tôi biết.
-Được, vậy cậu nghĩ mình có thể thi được khoảng bao nhiêu điểm?
-Ừm, khoảng 23.
-Vậy thì tốt, cậu cứ về ôn thi cho tốt, mai tôi sẽ gửi cho cậu một số trường mà tôi cảm thấy tốt và một số khoa cho cậu tiện chọn lựa và đăng kí.
-Được rồi, cảm ơn.-Khánh cười.
-Không có gì.
Sau cuộc nói chuyện của hai người, Tâm đảo mắt một vòng quanh nhà của Anh, nói:
-Cũng đẹp nhỉ? đầy đủ chứ?
-Ờ..
-Bây giờ lương cao rồi, không phải lo gì nhé, mai chắc là báo sẽ đăng tin vụ kiện mới đó. Mà diện tích ngôi nhà này gấp đến 4,5 lần cái nhà trọ ngày xưa nhỉ?
-Ờ..
-Thích nhỉ, đi làm có lương hẳn hoi rồi thì thích. Tớ vừa đi học vừa tranh thủ đi làm, nhưng cái lương sinh viên thì chả đủ nuôi miệng, bao giờ cho hết hai năm nữa nhỉ?
-Hai năm nữa sẽ hết! -Anh nhìn Tâm nói.
-Ừ,ai chả biết thế.-Tâm thở dài, lại quay sang Khánh, trêu:
-Nè, bao giờ cho cậu ra trường để làm đám cưới nhỉ?
-Thì hơn tháng nữa.-Khánh cười, trêu lại Tâm..
-Không tính, còn đại học thì sao?-Tâm trề môi.
-Ha ha,…4 năm nữa đi.
-Lâu quá đi.-Tâm nũng nịu.
-Muốn cưới vậy rồi sao?
-Muốn rồi.
-Vậy về cưới luôn.
-Cậu đã đủ tuổi đâu!- Tâm chớp mắt đáng yêu.
-Thì cưới chui!- Khánh cười.
-Vậy…
-Đây là nơi hai người bàn chuyện đó hả?- Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, cắt ngang lời nói của Tâm. Cả hai quay sang nhìn Anh. Nãy giờ hai người như diễn viên thủ vai chính trong phim tình cảm trong khi Anh là một khán giả chăm chú xem từ đầu đến cuối. Nhưng phải thông cảm, sau 4 năm yêu nhau, tiến tới hôn nhân là bình thường, chỉ có điều Khánh nhỏ hơn Tâm 2 tuổi nên chưa đủ tuổi kết hôn. Chính vì vậy những cuộc nói chuyện như vậy vẫn thường diễn ra.
-À, hì hì- Tâm cười.-Sorry cậu nha…
-Kết hôn vui vậy hả? – Anh lơ đãng hỏi lại.
-Rất vui, nó là sự gắn kết giữa hai người, vô cùng…-Như chợt nhớ ra, Tâm lập tức im bặt, xong một lúc sau, đứng dậy kéo tay Khánh, nói:
-Về trước nha.
-Ừm..
Ra tiễn hai người ở cửa, Anh quay vào tìm hiểu cho Khánh. Khoảng hơn một tiếng sau, cô đi vào nhà tắm. Sau khi xóa đi lớp phấn trên mặt, cô lại là cô. Khi trang điểm nhìn cô già dặn và sắc sảo hơn nhiều. Lúc không trang điểm thì khuôn mặt cô trở về đúng với cái tuổi 20 của cô.
Bước ra khỏi phòng tắm với một bộ đồ ở nhà. Vào bếp nấu vài món ăn đơn giản. Sau khi ăn tối, cô mang lap top vào phòng ngủ. Ngồi vào bàn làm việc, cô cần giải quyết một số vấn đề. Làm được một lúc, thấy mỏi cổ, cô vô thức ngước lên và đập vào mắt cô là một cái khung ảnh. Bức ảnh của Minh và cô tại bãi biển 4 năm trước, nhìn thấy nó, cô lại vô thức ngó sang bên cạnh. Lọ hoa khô được cắm trong chiếc bình sứ trắng này vốn là bó hoa hồng trắng ngày xưa. Ban đầu cô tính đem vứt hết nhưng sau một hồi cô vẫn không nỡ vứt, đành sấy khô nó và đến lúc chuyển nhà, cô cũng mang theo.Bản thân cô linh tính về một cái gì đó mơ hồ nhưng không thể biết là cái gì.
Lắc lắc đầu, cô cần tập trung làm việc, không suy nghĩ nữa, nhưng một lúc sau, bàn tay lại đưa lên, vuốt nhẹ vào chiếc khung ảnh rồi đến mấy bông hoa khô trong chiếc lọ sứ. Ánh mắt của cô vừa ảm đạm lại mang một cái gì đó…lạ lùng.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 27
more »

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 23

Posted by Unknown
Chap 23: Hạnh phúc mong manh.
5h sáng.
Anh mở mắt tỉnh dậy. Và cô mở mắt tỉnh hẳn khi đập vào mắt cô là bộ ngực trần của Minh. Vì đang tuổi lớn nên Minh cũng không có cơ sáu múi như mấy anh Hàn Quốc, nhưng cậu khá to cao nên cũng…tạm.
Hai người đang nằm nghiêng, chính xác hơn là Minh đang vòng tay qua người Anh và ôm cô. Một tay cậu đặt cho cô gối đầu, tay còn lại vòng qua eo cô. Vì muốn thoát khỏi cảnh này nên Anh lấy tay mình cầm lấy cái tay vẫn đang đặt trên eo cô và gỡ ra. Tay còn lại đặt lên ngực cậu để đẩy cậu ra xa, nhưng hành động này lại khiến Minh tỉnh dậy.
Nhìn vào bàn tay đang đặt ở ngực mình, Minh đột nhiên đỏ mặt, tim đập mạnh. Anh vẫn đặt tay ở đó nên cô có thể cảm thấy rõ nhịp đập của tim Minh. Thấy vậy cô rụt tay lại, bảo cậu:
-Tôi nhớ là cậu nói khi ngủ cậu không gác mà?
-À, tôi không chắc lắm!- Minh cười nhăn nhở.
Minh rút hết tay lại. Anh xoay người, nằm thẳng, mắt nhìn lên trần nhà, không nói gì nữa. Mắt cô hơi sưng lên, môi vẫn hơi tái, thấy vậy Minh dè dặt hỏi:
-Cậu…có chuyện gì xảy ra với cậu mấy hôm trước à?
-…- Anh không trả lời nhưng mắt tối xầm lại.
-Có thể..chia sẻ không?
-…
-Lại im lặng rồi?
-…
-Cậu không thích chia sẻ sao?
-…
-Cậu…
-Không có gì!
-Vậy sao cậu lại khóc? Tớ chưa từng thấy cậu khóc? Vì sao vậy?
-…
Thấy Anh không trả lời, mặc dù rất muốn nghe câu trả lời của Anh nhưng Minh lại thôi khi thấy cô không thích nói chuyện này. Đến lúc cậu định lảng truyện thì lại nghe thấy cô nói:
-Cậu sẽ thế nào, khi những người mình yêu thương nhất đều bỏ đi?
-Hả?
-Mẹ tôi đã bỏ tôi đi từ khi tôi mới 13 tuổi. giờ đây, khi tôi 16 tuổi thì lại đến lượt bố tôi!
-Cái gì?-Minh không tin nổi tai mình, bật người dậy.
-Phải, Bố tôi đã mất cách đây 4 hôm.
-Sao..sao lại?
-Bị ngộ độc thực phẩm do bà mẹ kế kéo đi ăn cá nóc.
-Vậy…
-Mất rồi, sau tang lễ thì tôi cũng quyết định lên đây sống luôn không về nhà nữa.
-Cậu uống rượu là vì chuyện này?
-Lúc đó tôi hơi sốc, tôi buồn, chả biết làm gì, uống xem có hết buồn không thôi-Anh nở nụ cười nhạt.
-Cậu…đừng cười như vậy được không?
-Vậy phải cười làm sao?
-Cười thật tươi lên đi.
-Không cười nổi.
Minh hơi nghiêng đầu nhìn Anh. cậu lại nằm xuống cạnh cô, nhìn chăm chăm khuôn mặt nghiêng của cô. Lát sau khẽ gọi:
-Anh này!
Anh ngoảnh mặt lại. Vì hai người nằm quá gần nên đã xảy ra một tình huống ngoài ý muốn. Một cái kiss nhẹ vào môi. Bây giờ Minh đã tin câu “Có những chuyện thường xảy ra vào lúc ta không ngờ nhất!”
Anh nhất định làm em yêu anh

Mất khoảng 3s im lặng, Anh từ từ lùi ra xa, cách xa mặt Minh ra để tránh tai nạn đáng tiếc tiếp theo có thể xảy ra. Minh ngằm ú ớ không nói được gì, mãi sau mặt đỏ bừng, miệng lắp bắp:
-Xin…xin lỗi!
-…
Anh không nói gì, đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ đi vào phòng tắm. Minh cũng dậy mặc lại mấy bộ quần áo đã được sấy khô, rồi ra giúp cô làm bữa sáng. Nhìn hai người thật sự như một cặp vợ chồng mới cưới vậy!!!!!!!!!! Hạnh phúc đến rồi sẽ vụt qua, ra khỏi tầm với của mỗi người….
***
Chủ nhật tuần đó, vì muốn làm Anh vui nên Minh đã đến kéo Anh đi công viên chơi. Ban đầu Anh nhất quyết không đi, nhưng rồi Minh nói mãi nói mãi, cô cũng đành đi. Thà đi cho cậu ta im miệng còn hơn ngồi nghe cậu ta năn nỉ.
Vừa đến nơi, Minh rủ cô đi chơi bánh xe ngựa. Cô nhìn rồi bảo:
-Cậu bao nhiêu tuổi?
-16.
-Tôi muốn chơi trò kia.-Anh chỉ vào chiếc tàu lượn.
-Hả?
-Tôi muốn xả stress. -Rồi cô đi thẳng về phía đó.
Kéo dây an toàn xuống, thấy mặt Anh vẫn bình thường, Minh hỏi:
-Đã từng chơi?
-Không, lần đầu!
-Tớ cũng vậy…nhưng..tớ sợ độ cao.
-Không nói sớm. -Anh ngoảnh sang.
-Hì…hì. hơi ngại.
-Hối hận không kịp.- Cô vừa dứt lời thì xe chuyển bánh. Minh nhà ta nhắm chặt mắt, tay túm chặt tay cô, miệng kêu “aaa”. Trong khi Anh ngồi thư thái nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại nhìn xuống bàn tay cậu đang nắm vào tay cô.
Vừa chạm chân xuống đất, Minh bước liêu xiêu vài bước, sắc mặt nhợt nhạt, rồi ngồi phịch xuống cái ghế đá. Nhìn xung quanh không thấy Anh đâu, cậu ngó ngang ngó dọc nhìn. Một lát sau, Anh xuất hiện với hai ly hồng trà trên tay, hỏi:
-Ceylon?
-Gì..gì cơ?
-Trà ceylon?
-À, ừ..
Đỡ lấy cốc trà, Minh uống một ngụm. Vừa ấm bụng lại có mùi rất thơm. Nhìn cốc trà của cô khang khác bèn hỏi:
-Còn cậu uống gì vậy?
-Trà bá tước.
-A, nhớ rồi, sở thích của cậu. -Nói xong, Minh hơi nhăn mặt, tay đặt lên bụng. Thấy vậy Anh hỏi:
-Sao vậy?
-Ờ, hơi đau chút xíu.
-Chỗ nào.?
-Ờ, mấy tháng trước có mọc một vết đỏ đỏ nhìn như muỗi đốt, dạo gần đây nó hay tấy với hơi đau đau.
Mắt Anh tối xầm lại, cô hỏi:
-Đi khám chưa?
-Chưa! – Minh hơi ngạc nhiên khi thấy thái độ của cô.
-Vậy, dậy đi mau, tôi đi với cậu. Hi vọng tôi đoán sai.
Nói rồi cô kéo tay Minh dậy, đi về phía cổng công viên, bắt xe về phía bệnh viện.
Ngồi chờ ngoài phòng xét nghiệm, hai tay cô cứ đan vào nhau. Trong lòng thấp thỏm nhưng không để lộ ra mặt. Nếu như, nếu như ý nghĩ của cô đung thì nhất định cái “vết muỗi cắn” của Minh là một khối u.
Bước ra khỏi phòng xét nghiệm, các bác sĩ cho biết, Minh đã ngất đi vì vừa rồi thần kinh bị quá sức chịu đựng. Và kết quả xét nghiệm cho thấy, Minh có một khối u ác tính ở bụng phía bên phải, đã sang giai đoạn giữa.
Cầm tờ giấy xét nghiệm trong tay, Anh cắn chặt môi. Tại sao? Tại sao mọi người xung quanh cô đều bị như vậy? Cô còn chưa hết một tháng tang bố mà. Chỉ vì cô lạnh lùng nên cô không dễ khóc, cô chỉ đứng lặng nhìn tờ giấy, lại nghe bác sĩ nói:
-Đây là một trường hợp hiếm gặp, chúng tôi không thể chữa được. Tôi nghĩ, cô nên bảo người nhà đưa cậu ra nước ngoài làm phẫu thuật. Nếu thành công, cậu sẽ lại khỏe mạnh như xưa, nếu không thành công thì…
-Tôi biết rồi, tôi cũng biết tình hình của cậu ấy, tôi có thể vào thăm không?
-Vâng, nhưng cô cứ để cậu ấy nghỉ.
-Tôi biết.
Bước vào phòng, thấy Minh đang nằm trên giường, mặt vẫn đang đeo máy thở ô-xi. Máy đo nhịp tim vẫn kêu tít tít bên cạnh. Cô đến gần, nhìn cậu một lúc, rồi đưa tay ra, gạt mấy sợi tóc trước chán cậu, thì thầm:
-Cậu sẽ phải ra nước ngoài phẫu thuật, tôi sẽ đợi cậu quay lại.
Nói xong, cô đi ra cửa lấy điện thoại, thông báo cho mẹ Minh.

Đọc tiếp Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 24
more »

CẢM GIÁC CỦA NGƯỜI YÊU ĐƠN PHƯƠNG

Posted by Unknown
tinh yeu don phuong
*****

Trên đời này ... có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ...

Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ... cho đi mà người ta chẳng buồn nhận ...Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ 1 nơi rất xa .. bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó ... Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn ... 1 câu hỏi quan tâm .. 1 vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...

Có những khi muốn quen 1 người khác ... muốn yêu 1 người khác ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao h xảy ra ...

Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...

Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác ... căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương ....

..Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim .... Nói 1 cách khác ... yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...

Nhưng cũng thật vĩ đại .... vì người ta có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ... Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ... Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng được đáp trả ...

Và vì thế ... tình yêu đơn phương với tôi rất vĩ đại và vô cùng đáng trân trọng ...
-----

[nhox] *st*
more »

A xl.... xl vì a đã đánh em

Posted by Unknown
chuyện tình yêu
*****
A xl.... xl vì a đã đánh em 

Anh chỉ không ngờ e đã nói vs anh rằng :" Mày nghĩ mày là ai mà mày dám đánh tao?"
-Ôi mỉa mai cay đắng 
-Ôi thế thái nhân tình 

* Chẳng nhẽ hơn 2 năm qua anh chẳng là cái gì đối vs em sao?
* Đây là người đầu ấp tay gối vs anh sao ?
* A đối xử vs em tệ bạc đến mức em khinh anh ntnày sao ??

E đi ăn vs thằng khác rồi em về xl anh ??
Mấy hôm sau em lại rủ nó đi ăn rồi e lại về xl a??

Anh có tha thứ cho em không hả em ?

- Tất cả chì vì a.y.e mà thôi

* Anh lội mưa lội gió đón em đi học về, a cứ tưởng rằng em sẽ vui mừng..sẽ thì thầm vào tai anh rằng :" e iêu măm măm của em nl "
* Nhưng không.. Hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu

* Em dỗi anh chỉ vì a đến đón e muộn 5 10p A hơi bị thất vọng vì điều đó

* Đang đèo em về xe lại còn hết xăg giữa lúc trời mưa gió bão bùng.. Anh dắt xe lội mưa từ dốc Minh Khai ra cây xăng Lương Yên để đổ. Còn em?

* E thì cầm ô đi 1 mình cách xa anh như thể e ngại đi vs 1 thằng hết xăng phải dắt xe như anh

- Anh đến nhà em chơi mẹ em cũng nói bóng nói gió rằng a nhà nghèo.. e phải iêu thằng nào giàu thì e mới sung sướng.. mới có tương lai

*** Nhưng a đã phải để em thiếu thốn 1 cái gì chưa?
*** Ngày nào cũng đi ăn đi uống, tối nào cũng đưa em đi lượn trên khắp con phố cổ HN..
*** Có tiền anh lại mua sắm cho em quần áo và chưa bh các ngày lễ tết e thiếu quà của anh cả


Vì em !!! thậm chí a còn láo vs mẹ chỉ vì hộp bánh e biếu mẹ a.
A đã làm tất cả vì ai?
Vì ai e có biết k?

Vì em, Vì t/c của chúng mình iêu nhau hơn 2 năm qua Anh không thể nào quên đc dù chỉ là 1 phút giây

** Nhưng đã bh em coi trọng a chưa ?
** Trong mắt của em anh có là gì k?

E láo vs a, a nói nhẹ nhàng e còn tát a
A tát lại e vì e đã đi quá đà
Vì e đối xử vs a chẳng khác thằng hề rẻ tiền suốt ngày mua vui cung phụng e..

*** E đã k biết sai còn ném thẳng vào mặt a 1 câu chát chúa :" Mày nghĩ mày là ai mà mày dám đánh tao?" Kèm theo là 1 phát tát lật mặt của e làm a ù hết cả tai

- A hụt hẫng, thất vọng và bực tức
- A xl vì ngay lúc đấy máu lên não quá nhanh nên a đã nện thẳng 1 phát vào mồm e

*** Em khóc... và bỏ chạy ...

Thực sự lúc đấy a chỉ muốn chạy theo em.. muốn vỗ về xl em .. Nhưng a không thể

A muốn e nhận ra rằng e sai.. và e cần phải sửa..
A phải cứng rắn lên.. không được nhu nhược như trước nữa... vì nhu nhược vs e chỉ làm cho e không trân trọng a mà thôi

Trước cãi nhau cho dù e có sai mười mươi
a cũng là người phải xl.. phải dỗ dành làm hòa vs em

Nhưng thật sự đến h phút này.. a quá thất vọng khi e nói câu đấy

A đã tự dối lòng mình từ bh sẽ phải rời xa em

Để e hiểu được rằng... khi e không trân trọng 1 cái gì đấy.. mất đi .. đừng bao h hối tiếc

*** Ở đâu đó.. sẽ luôn có 1 người cầu mong em thay đổi
*** Mong em biết sai và sửa chữa lỗi lầm
*** Mong em biết trân trọng 1 thứ t/c của ai đó dành cho e rất nhiều

*** A luôn chờ em.. luôn mong em biết e sai và e biết sửa chứ không phải bản tính trẻ con suy nghĩ nông cạn như bh

*** Mong em sẽ suy nghĩ chín chắn hơn.. và trở về bên anh như ngày xưa e nhé
more »