Georgi Lozanov

Học tập là vấn đề thái độ chứ không phải là năng khiếu.

Dorothy Billington

Những gì chúng ta biết ngày hôm nay sẽ lỗi thời vào ngày hôm sau. Nếu chúng ta ngừng học thì chúng ta sẽ ngừng phát triển.

Uyliam Batơ

Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn
Showing posts with label Truyện Hot. Show all posts

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 25

Posted by Unknown
Chap 25: “Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi….”
2 ngày sau.
Đến tiễn Minh ở sân bay. Vì sắp đến tết nguyên đán nên không khí xung quanh rất đông vui và náo nhiệt. Trời se se lạnh, cái lạnh cuối đông đủ cho người ta cảm thấy thích thú, nhưng có một gia đình, mặt ai nấy cũng buồn buồn. Mẹ Minh đi sang Mĩ với Minh, Nin ở lại trông nom nhà cửa và chăm sóc bố. Minh bây giờ nhìn gầy hơn xưa rất nhiều, cậu vẫn cao lớn như vậy nhưng người thì yếu ớt và có thể ngã bất cứ lúc nào.
Vì là ngày nghỉ nên Anh và Tâm cùng với mấy bạn trong lớp đều ra tiễn Minh. Ai cũng chúc Minh có thể thực hiện tốt cuộc phẫu thuật này. Bệnh của Minh chưa đến mức nghiêm trọng quá nhưng lại khó chữa, tối đa cậu sẽ phải ở đó đến một tháng.
Sau khi đi vòng một lượt các bạn trong lớp, nghe đủ những lời chúc của các bạn, Minh dừng lại ở nhóm những người bạn thân. Quang vỗ nhẹ vai Minh, nói:
-Cố gắng lên nhé, lạc quan lên, có rất nhiều người mong cậu trở về!
-Cảm ơn, tiếc là tôi không được ở lại để tiếp tục ganh đua với cậu!- Minh cũng dùng tay vỗ một phát yếu ớt lên vai Quang, cười đáp lại.
-Chậc. Yếu quá rồi đấy!
-Thông cảm đi. -Tâm xen vào.- Mà vụ đó hình như Quang đã rút lui vô điều kiện rồi mà, tính làm gì. Ha ha, Minh nhớ về đó, không về tớ sang bóp cổ ông bác sĩ đã phẫu thuật cho cậu.
-Không được.- Minh cau mày- Như thế cậu sẽ mang tiếng sát hại người khác, nhỡ phải đi bóc lịch thì sao? Khánh nó sẽ chuộc cậu ra hả?
-Trời ơi! Ai bảo đây là người ung thư giai đoạn giữa hả trời,?-Tâm chỉ chỉ vào Minh- Còn đùa được thế này, chắc không sao đâu nhỉ?
-Chắc vậy, ha ha…-Minh bật cười.
Mọi người xung quanh đều cười. Ai cũng muốn giảm bớt không khí căng thẳng, chỉ duy nhất có một người đứng ở đằng xa, nhìn mọi người mà không hề lên tiếng.
Mãi sau, Tâm mới quay lại nhìn Anh rồi hỏi:
-Sao im lặng vậy?
Lúc này Minh mới quay lại nhìn Anh, gương mặt trông thật nhợt nhạt. Nhìn thấy vậy, Anh đến gần Minh. Khi hai người đứng trước mặt nhau, Anh tháo chiếc khăn mình đang quàng ở cổ ra, đeo vào cho Minh rồi quấn cho mấy vòng quanh cổ. Lát sau cô mới nói:
-Giữ gìn sức khỏe, mau chóng trở về!
Đặt tay lên chiếc khăn, nó vẫn còn hơi ấm của cô. Minh mỉm cười nói:
-Ừ, cậu yên tâm đi.
Lát sau, khi đã đi vào bên trong, Minh lại chạy ra. Tay vẫn đặt lên chiếc khăn ca rô, nhìn thấy Anh vừa quay người đi, cậu lập tức nhào đến, ôm cô thật chặt thì thầm:
-Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi…..
Anh chưa kịp phản ứng gì thì cậu đã rụt tay lại, đi vào bên trong để lại cô đứng ngơ ngác với một đám hỗn độn trong lòng được bao lại bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài.
Anh nhất định làm em yêu anh

Anh nhất định làm em yêu anh

Những ngày sau đó, Minh đi đến bệnh viện bên Mĩ. Bệnh của cậu chưa đến mức nghiêm trọng nhưng lại hiếm gặp. Trong suốt một tháng cậu đã được chuyển hết khu nọ đến khu kia, rốt cuộc cũng đã được chuyển đến một nơi có thể chữa được bệnh cho cậu. Trong một tháng mà cậu thực hiện đến bao lần chuyển viện, bao lần xét nghiệm. Cuối cùng bệnh của cậu đã có thể chữa lại.
Sau gần một tháng chiến đấu với căn bệnh, cuối cùng thì nó cũng đã được chữa lành tận gốc. Cứ ngỡ mình sẽ được trở về Việt Nam, Minh vui vẻ đi chơi lần cuối cùng với mẹ tại một số nơi nổi tiếng của đất Mĩ. Nhưng như người ta nói, chỉ giây trước bạn còn được cười nói vui vẻ, giây sau có khi bạn đã không còn trên thế giới…. Một chiếc xe tải lao đến khi Minh đang đi sang đường, chiếc xe vượt đèn đỏ…..
***
Một tháng trôi qua tại Việt Nam.
Không hề có tin tức gì của Minh. Tâm thì suốt ngày đi ra đi vào, thỉnh thoảng lại đến hỏi Anh:
-Sao không có tin tức gì từ cậu ta nhỉ? Đã một tháng rồi mà. Lẽ ra phải có một cuộc điện thoại chứ? Mình biết gọi đường dài hơi đắt nhưng có cần keo kiệt vậy không? Nè Anh, cậu không nghe mình nói gì à? Nè…?
Tâm cau mày, giật giật áo Anh. Đã qua tết được mấy ngày rồi, Mấy ngày tết ngày nào Anh cũng ở nhà. Lúc nào cô gọi điện rủ đi chơi đều nhận được câu trả lời là đang ngủ. Ngủ hết tết sao trời? Hôm trước tết, cô có đi với Anh đến lấy lương, Anh còn được một khoản thưởng mà, không thể nói là thiếu tiền được, nhưng cũng không thể nào mà ngủ suốt ngày chứ? Ngủ nhiều đâu có tốt, hơn nữa sẽ thành heo mất.
Anh không nói gì với Tâm, cô vẫn chăm chú đọc cuốn sách mới mượn ở thư viện. Một cuốn sách khoa học có ghi về một số căn bệnh hiểm nghèo, ung thư, và một vài bệnh khó chữa. Suốt mấy ngày tết cô không hề ra khỏi nhà, sáng nào cũng dậy chạy bộ một lúc rồi lại chui vào chăn ôm lap top. Cô tìm mọi tư liệu về bệnh của Minh và thấy rằng có thể chữa khỏi. Nhưng đã một tháng rồi, nếu chưa về được thì ít nhất cũn phải gọi điện hay gửi một cái email về cho cô yên tâm chứ???
*
Buổi tối hôm đó, đang ngồi làm bài tập cô nghe có tiếng gõ cửa. Mặc dù không biết là ai nhưng trong đầu cô lại nghĩ đến một người. Mở cửa…không phải là người cô mong đợi.
-Xin lỗi, chị là Hoàng Anh phải không ạ?- Một cậu bé chừng 14, 15 mặc bộ đồng phục của một tiệm bán hoa, tay ôm một bó hoa hồng trắng, hỏi cô.
-Phải!
-Có người gửi hoa cho chị.
Đỡ lấy bó hoa, kí nhận theo yêu cầu của cậu bé, xong Anh ôm bó hoa vào phòng. Ngắm xung quanh một lượt, mắt cô dừng lại ở một bức thư được cài trong đó. Mở ra xem. Là thư của Minh.
“Tớ đã đặt hoa tại cửa hàng này từ hôm tớ đi ra nước ngoài. Nếu một tháng sau tớ trở về thì ngay lập tức tớ sẽ hủy và đến chỗ cậu ngay, còn nếu tớ không trở về thì lá thư này sẽ được chuyển đến cậu. Anh à, nếu bức thư này có chuyển đến tay cậu thì cũng đừng quên tớ nhé. Cậu hãy tìm cho mình một hạnh phúc riêng , nhưng đừng quên tớ…hãy nhớ về tớ như một kỉ niệm thời học trò nhé. Tớ luôn hi vọng có thể đi vào trong vỏ bọc của cậu nhưng hơi khó, dù gì thì tớ cũng muốn nói rằng: “Tớ thích cậu nhiều lắm, Anh à!”
Your friends,
Minh.!!!oxoxo”
Cộng với lá thư là hai bức ảnh. Một bức là hai người đang đứng trên bãi biển lần đi Hải Phòng. Nhìn góc độ chụp thì khá rõ nét và đẹp. Bức còn lại là Anh, cô đang đứng trước biển, sóng biển đánh đến ngang bọng chân, gió biển làm mái tóc dài tung bay, mặt thì có vẻ gì đó u ám ẩn sau một vẻ ngoài lạnh băng hoàn hảo. Nhìn bức hình vô cùng đẹp và có tính thẩm mĩ….
-Tóc…tách…
Hai mắt dần nhòe đi, nhìn vào lá thư và hai bức hình, không hiểu sao nước mắt Anh lại chảy ra. Cô khóc. Phải, khóc vì một người con trai…lần đầu tiên, cô khóc vì một người con trai (Không tính bố nha!). Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, làm nhòe đi nét mực được viết bằng bút máy của Minh. Từng giọt, từng giọt làm cho bức thư và tấm ảnh ướt nhòe…
Hết nhìn bức ảnh, cô lại nhìn sang bó hoa, cầm nó lên, ôm chặt vào lòng, nước mắt tuôn ra như mưa, cô từ từ nhắm mắt thì thầm: “Tôi thích cậu rồi…Minh ngốc à! …Sao lại bỏ tôi vào lúc này chứ?….. Tôi có thể yêu thương lại một lần nữa sao? …Cậu thật đáng ghét mà! …Tôi ghét cậu…nhưng lại thích cậu rồi…… ”
Hòa lẫn với tiếng nói là những tiếng nấc ngắt quãng, cô khóc mãi và tự nhủ rằng…đây là lần cuối cùng cô khóc cho người khác………..

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 26
more »

Khi nào nước mắt con ngừng rơi ?

Posted by Unknown
Bảy tuổi…
Một đứa trẻ chưa hiểu sự đời…
Một tâm hồn non nớt, yếu đuối…
Một đôi mắt ngây thơ là thế…
Nhưng tại sao…
… cuộc đời lại bất công đến vậy?
Cuộn tròn trên chiếc giường trắng toát, đôi má hây hây hồng mũm mĩm, nhìn đáng yêu vô cùng.
Con gái tôi, chỉ mới bảy tuổi…
Nước mắt rơi ướt đầm chiếc gối. Con gái tôi khóc. Và tôi cũng lặng lẽ khóc.
Tôi là một người phụ nữ bất hạnh, mọi người đều nói như vậy và chính bản thân tôi cũng cảm thấy thế. Chồng tôi đã qua đời cách đây một năm, vì một căn bệnh lạ. Căn bệnh ấy rút dần rút mòn sự sống của anh. Và nước mắt anh, chưa bao giờ ngừng rơi, cho đến khi… cuộc sống của anh chấm dứt.
Nỗi đau mất người yêu thương nhất giằng xé trái tim tôi. Tôi chìm trong cô độc, tự dìm mình vào những kí ức xã xôi. Tôi đã sống như một cái xác không hồn suốt nửa năm trời. Tôi yêu chồng tôi, hơn tất cả mọi thứ trên đời. Anh là người quan trọng nhất. Thế nhưng, anh đã ra đi. Vết thương đó, nỗi đau đó có lẽ sẽ không bao giờ có thể xóa nhòa.
Tôi đã từng có ý định đi theo anh. Nhưng rồi, tôi phải từ bỏ. Bởi vì, tôi biết, tôi chưa thể ra đi. Tôi còn con gái. Con gái tôi còn nhỏ. Con bé cần có bàn tay người mẹ. Tôi đã cố sống, đã cố gắng tồn tại, gắng gượng, gồng mình vượt qua nỗi đau để bảo vệ, che chở cho thiên thần bé nhỏ của tôi.
Nhưng…
Tại vì sao…
Tại sao…
… hi vọng cuối cùng của tôi, ánh sáng cuối cùng của cuộc đời tôi…
… cũng vụt tắt…
Con gái tôi… lại cũng là căn bệnh đó… một căn bệnh di truyền đáng nguyền rủa.
- Mẹ à!
Con gái tôi đã tỉnh. Đôi mắt màu nâu sữa to tròn ngập đầy nước long lanh ngước nhìn tôi. Con bé đưa tay dụi mắt.
- Tại sao nước mắt con cứ không ngừng rơi thế?
Tôi đau đớn nhìn gương mặt xinh xắn của cô con gái nhỏ. Ôm con gái vào lòng, tôi nhẹ nhàng xoa đầu con bé, vỗ về:
- Không có gì đâu! Không sao đâu mà con yêu! Rồi con sẽ không sao đâu. Mẹ sẽ lau khô nước mắt cho con mà. Con yêu đừng lo.
Tôi khẽ cười. Không biết mình đang an ủi con hay an ủi chính bản thân. Cơ hội cho con bé được sống, cơ hội tôi có thể giữ tia sáng cuối cùng của cuộc đời mình… gần như bằng không. Nhưng… tôi không biết nữa. Nhiều lần tôi thắp sáng ngọn lửa hi vọng trong lòng, rồi lại để nó dần vụt tắt. Tôi nên hi vọng hay không đây? Liệu mọi thứ có lại xảy ra như thế? Lịch sử chẳng lẽ đang lặp lại sao?
- Mẹ ơi! – Nước mắt con gái đã ướt đầm vai áo tôi. – Khi nào nước mắt con ngừng rơi?
Sững sờ. Tôi lặng thinh. Cánh tay bất giác ôm chặt con gái hơn. Nước mắt tôi cũng lặng lẽ rơi theo những giọt nước mắt nóng hổi của con bé.
Con à… mẹ biết trả lời sao đây. Chính mẹ cũng không biết… mẹ không hiểu… mẹ không thể cảm nhận, chẳng thể đoán được điều gì. Nó mơ hồ quá. Nó tàn nhẫn quá. Làm sao đây? Phải làm sao đây? Tại sao lại luôn là những người mẹ yêu thương như vậy? Tại sao không phải là mẹ? Tại sao… lại là… con…
- Mẹ à… Sao mẹ lại khóc? – Giọng nói non nớt của con gái tôi lại vang lên. Giọng nói trong trỏe, thơ ngây như làn nước hồ thu trong vắt ấy… rồi đây liệu có còn cất lên được nữa?
- Mẹ không sao! Mẹ muốn… khóc cùng con.
Tôi ôm chặt con gái trong lòng. Tôi có cảm giác, chỉ cần tôi buông tay… con gái tôi… sẽ rời xa tôi… mãi mãi. Con gái tôi… mong manh quá… Đóa hoa bé nhỏ của tôi, đóa hoa mang tên người tôi thương yêu nhất… đóa hoa đang lung lay trước gió. Gió mạnh quá. Đó là bão táp, là mưa sa. Những cánh hoa mềm yếu đã bị vùi dập tả tơi rồi. Đóa hoa này liệu có thể chống chọi?
- Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc! Một mình con khóc là đủ rồi. – Bàn tay nhỏ bé nhè nhẹ vỗ lên lưng tôi như dỗ dành. – Cảm giác khóc lóc này chẳng thích chút nào. Con không thể ngừng lại được, nhưng mẹ thì được đúng không? Mẹ đừng khóc. Không vui đâu.
Tôi gượng cười, vuốt ve đôi má bầu bĩnh đã ướt lạnh vì nước mắt.
- Ừ. Mẹ sẽ không khóc nữa, không khóc nữa đâu mà. Đúng là chẳng vui chút nào. Vì vậy con mau khỏi đi nhé, ngừng khóc đi nhé.
- Mẹ ơi, khi nào thì con sẽ khỏi?
Lại là câu hỏi đó… câu hỏi tôi lo sợ nhất…
- Mẹ không biết, con yêu à. Nhưng sẽ nhanh thôi… nhanh thôi…
Nước mắt rơi… nước mắt hòa tan bao niềm đau… Liệu nước mắt có thể xóa đi tất cả?
bay tuoir chua lon

Con à… giá như mẹ có thể gánh chịu tất cả thay con… hay ít nhất là san sẻ cùng con. Nhưng… đời là thế con yêu à. Vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ tồn tại hai chữ “Giá như”. Dù có kêu gào ngàn lần, ước ao vạn lần, cũng sẽ mãi mãi không có được hai chữ đó.
Tàn nhẫn lắm… nhưng ta phải cam chịu…
Nghiệt ngã lắm… nhưng biết làm sao đây?
Nước mắt rơi rồi cũng sẽ khô thôi. Nhưng vết thương trong trái tim, đến bao giờ mới có thể lành lại? Hay cho dù có lành, cũng sẽ mãi là một vết sẹo không thể xóa mờ?
- Mẹ ơi, hình như nước mắt con có vị đắng.
Con gái tôi khe khẽ nói.
- Ừ, nước mắt mẹ cũng đắng, con yêu à.
- Thật sao mẹ?
Con gái tôi bật dậy, xoe tròn mắt ngạc nhiên. Con bé đưa tay gạt nước mắt trên đôi má tôi.
- Sao con chỉ thấy có vị mặn thôi?
Tôi mỉm cười, cầm bàn tay bé nhỏ của con gái, đặt vào trái tim mình:
- Nước mắt mẹ chảy vào đây cơ con yêu.
Đôi mắt to tròn mở hết cỡ, vô cùng ngạc nhiên. Tôi cười, áp đôi môi mình má con gái. Nước mắt con bé mặn đắng.
- Và cả ở đây nữa con à. Mẹ đang khóc cùng con.
Ngoài cửa sổ, mưa không ngừng rơi. Gió cuốn những hạt mưa hạ xuống, chảy dài theo ô cửa kính.
Ông trời… cũng đang khóc cùng chúng tôi…
Ngày lại ngày, làm bạn với khung cảnh bên ô cửa sổ. Ngày lại ngày, làm bạn với phòng bệnh chỉ toàn màu trắng đơn điệu.
Con gái tôi… tại sao không thể có tuổi thơ đầy màu sắc như bao bạn bè cùng trang lứa?
“Thời gian của cô bé đã không còn nhiều nữa rồi”.
Không còn nhiều… Vậy là… còn bao lâu nữa đây con?
“Thật đáng tiếc. Nếu như chúng tôi có thể phẫu thuật… Nếu như… Nhưng tỉ lệ thành công vốn dĩ đã là không phần trăm rồi”.
“Tách”.
Giọt nước mắt rơi xuống gò má hồng của con gái tôi. Nước mắt tôi, nước mắt con gái tôi… hòa làm một… như nỗi đau này… cũng đang hòa làm một…
- Mẹ à! Mẹ lại khóc nữa sao?
Một bàn tay nhỏ nhắn khẽ lau đi nước mắt trên gương mặt tôi. Tôi vội nắm lấy bàn tay ấy, khẽ thì thầm:
- Không đâu! Mẹ ổn mà.
- Mẹ à… – Ánh mắt con bé thoáng buồn, giọng nói chợt chùng xuống. – Con sẽ… con không thể… sống được phải không?
- Sao cơ?
- Con biết hết rồi. Ba cũng vậy phải không? Cũng là căn bệnh này đúng không? Và con cũng sẽ giống như ba phải không?
- Con à… – Tôi nghẹn ngào.
Con gái tôi… Gương mặt ấy, giọng nói ấy, dường như bình thản đến lạ. Những biến cố, những đau thương, đã làm cho con bé trưởng thành trước tuổi. Những suy nghĩ của con bé già dặn hơn cái tuổi đó rất nhiều.
Con gái tôi…
Con gái bé bỏng của tôi…
Con gái tôi chỉ mới bảy tuổi…
- Mẹ ơi… Trên đời này có thiên thần không mẹ?
Đôi mắt màu nâu sữa to tròn chăm chú nhìn xuyên qua ô cửa kính, nhìn lên bầu trời xanh trong vắt. Trời hôm nay thật đẹp.
- Có con à. – Tôi khẽ mỉm cười. – Như con, con chính là thiên thần của mẹ.
Con bé thinh lặng. Đôi môi nhoẻn cười.
Rồi bất chợt, con bé quay sang nhìn tôi, mỉm cười. Nước mắt vẫn rơi, nhưng trong đôi mắt ấy, ánh lên chút niềm vui rạng rỡ:
- Sau khi chết đi, con sẽ trở thành thiên thần đúng không mẹ?
Tôi sững người, nhưng rồi vẫn cố gắng mỉm cười, dù nước mắt đang rơi không ngừng.
- Ừ, con sẽ là thiên thần, thiên thần xinh xắn nhất.
Con bé mỉm cười, lặng yên không nói. Nụ cười ấy bình thả, nhẹ nhàng, không âu lo, không phiền muộn, không sầu oán, chỉ bình lặng như thế, như đóa hoa vừa bừng nở trong ánh ban mai rạng rỡ, đóa hoa nở trên đôi môi thiên thần.
- Mẹ à, khi nào nước mắt con ngừng rơi nhỉ?
Giọng nói con bé cũng bình lặng như thế. Dường như đó không còn là một câu hỏi nữa, chỉ là một lời nói bâng quơ.
Mẹ không biết nữa… con yêu à… Khi nào đây? Đến khi nào? Liệu có phải lại như thế? Nước mắt sẽ ngừng rơi khi hơi thở không còn…
- A! Phải rôi!
Con bé bỗng bật cười, rồi cố gắng ngồi dậy. Tôi vội vàng đỡ con bé.
Con bé cười nghịch ngợm, lấy tay lau hết nước mắt trên mặt tôi.
- Con biết rồi nhé. Nước mắt con sẽ ngừng rơi… khi nước mắt mẹ không còn rơi…
Tôi kinh ngạc. Con bé lại mỉm cười, vòng tay ôm lấy cổ tôi, khẽ thì thầm:
- Mẹ yên tâm nhé! Con sẽ trở về bên mẹ. Con hứa đấy! Con sẽ về… nhất định sẽ về…
Không gian ảm đạm chợt bừng sáng.
Đâu đó vang lên tiếng nhạc du dương.
Ngọn lửa đã tàn trong trái tim tôi chợt bùng cháy. Hi vọng thắp lên, hi vọng… về một ngày chúng ta gặp lại… con yêu…
Điều gì phải tới cũng sẽ tới, tôi biết điều đó…
Con gái tôi… thiên thần của tôi đã chắp cánh bay đi xa mãi…
Ánh sáng cuối cùng cũng đã không còn…
Ánh sáng ấy đã vụt tắt trong lòng tôi. Con gái tôi… đã ra đi… trên đôi bờ vai tôi…
Một lần nữa ôm lấy trái tim đầy vết cắt, tôi dìm mình vào những kí ức xa xôi không lối thoát.
Cả căn phòng chìm trong niềm đau u tối. Không một ánh sáng le lói. Và tôi khóc, tôi lại khóc… khóc trong đơn độc…
“Kính coong”
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi mệt mỏi lê bước tới bên cánh cửa.
- Ai đấy?
Không một tiếng trả lời. Không gian vẫn im lìm. Mà đêm đặc quánh không tiếng động.
Tôi đẩy cửa. Bên ngoài vắng tanh, không một bóng người.
Tôi quay lưng định đóng cửa, chợt nhìn thấy, dưới chân tôi… một chiếc giỏ nhỏ phủ một chiếc khăn mỏng. Có cái gì đó động đậy bên trong.
Lật lớp khăn.
Chợt lặng người…
Bàng hoàng…
Kinh ngạc…
Đôi mắt màu nâu sữa to tròn xoáy sâu vào mắt tôi…
“Mẹ yên tâm nhé! Con sẽ trở về bên mẹ. Con hứa đấy! Con sẽ về… nhất định sẽ về…”
12/02/2013
Tác giả: Nazu Kẹo Đắng
more »

Xin lỗi anh chỉ yêu vợ anh !!!

Posted by Unknown
Truyện tình yêu - Xin lỗi anh chỉ yêu vợ anh !!!
Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.
- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.
- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.
-”Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”
Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ
trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó
thực sự là một cô gái tuyệt vời.
Thật đáng tiếc.
-”Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.
-”Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.
-”Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều,
chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy
đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”
Cô gái vẫn tiếp tục nói,
nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ
bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.
-”Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.
-”Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và
còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã
từng gặp, anh rất đặc biệt”.
-”Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.
-”Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.
-”Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.
“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi,
suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng
tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”
-”Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.
-”Vì cô ấy à?”
-”Ừ”.
-”Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều
điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm
đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.
Trước
mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính
khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe
theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc
chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.
Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.
-” Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc
giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được
một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa
năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có,
nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”
“Khoảng
thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa
đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi
ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”
Chàng trai trầm ngâm
nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã
qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc
chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.
-”À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.
-”Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.
‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục
rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô
ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”
-”Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.
-”Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.
-”Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi,
đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.
“Cô ấy đẹp không?”
“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.
Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.
Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.
Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.
“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người
tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh
sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ
ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá…”
Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.
Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống
khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh
cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.
more »

Truyện ngắn Em Nợ Anh,Nợ Anh Cả Cuộc Đời

Posted by Unknown
Cuối cùng anh cũng lấy vợ! Cô đã bao lần giục Anh hãy lấy vợ, vậy mà giờ đây, khi cầm tấm thiệp hồng trên tay, sao cô lại thấy lòng mình nhói đau thế này? Phải chăng cô yêu Anh? Không. Cô đã nói với Anh là cô không yêu Anh rồi mà. Hay là cô đã quen với sự hiện hữu của Anh bên cô suốt chừng ấy năm? Uh, cũng có thể. Nhưng thế thì sao cô lại đau đớn thế này?

… Ngày ấy, cô và Anh cùng học trường múa, nhưng Anh lớn hơn cô một tuổi nên thường tỏ ra đàn anh, luôn bao bọc cô. Anh và cô đã từng chia nhau từng nắm xôi sau những buổi đi tập về hay củ khoai mẹ anh gói cho mang theo. Anh đã từng đứng co ro trong cái lạnh từ Bờ Hồ thổi vào ở bến tàu điện để đón cô những khi cô đến lớp học. Anh cũng đã từng xuýt xoa khi cô tập nhiều đến nỗi các đầu ngón chân bị sưng phồng lên. Và Anh cũng đã từng cùng cô tha thẩn dạo bước quanh Bờ Hồ những chiều hè lộng gió. Ngày ấy, hai đứa thích thú cười vang khi Anh ném thia lia một mảnh sành lướt trên mặt hồ. Cứ như vậy, Anh đã cùng tuổi thơ cô lớn lên. Và cô thì cứ vô tư đón nhận tất cả những sự chăm sóc của Anh mà không hề biết rằng, đã bao lần Anh nhìn cô tha thiết rồi bất chợt luống cuống quay đi khi cô quay lại hay những lần Anh vô cớ giận hờn khi có chàng trai nào đó thân mật trò chuyên cùng cô.

Rồi cô đành bỏ dở niềm đam mê nghệ thuật của mình để thi vào trường sư phạm, vì theo như ba mẹ cô nói, đó là nghề ‘’Xướng ca vô loài’’, còn Anh vẫn tiếp tục học lên. Hai đứa không còn nhiều thời gian ở bên nhau nữa, Anh không còn được ở bên để chăm sóc cho cô nhiều nữa và thế là cô mỗi ngày một rời xa Anh hơn. Những năm học múa với chế độ tập luyện khắc nghiệt đã tạo cho cô một thân hình tuyệt đẹp, cộng với khuôn mặt hơi tây, xinh đẹp, quyến rũ, cô đã trở thành một vệ tinh lấp lánh với bao chàng trai si tình vây quanh. Nhưng trái tim kiêu hãnh của cô chưa có chủ nhân, nó chưa từng run rẩy, loạn nhịp vì ai. Cô cứ thản nhiên đón nhận tất cả nhưng tấm lòng si ấy như đó là điều tự nhiên mà cô được hưởng. Và vô tình, cô làm tan nát bao trái tim son trẻ, trong đó có Anh.

Thế rồi điều gì phảI đến cũng đến, cô đã gặp Tuấn, người đàn ông của đời cô. Người đã mang lại cho cô một trang mới của cuộc đời, người đã làm cho cô biết thế nào hạnh phúc, và cũng là người làm cho cô biết thế nào là đau khổ. Tuấn đã bị “tiếng sét ái tình” đánh trúng ngay từ lần đầu gặp cô. Tuấn bỏ ra bao nhiêu buổi chiều lẽo đẽo theo chân cô trên đường cô đi học về, nghĩ ra bao nhiêu câu chuyện, trò đùa để kiếm tìm một nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của cô. Tuấn đã phải cất công đi tìm biết bao lần để làm vừa lòng những ý thích ngông cuồng, dở hơi của cô mà mục đích chỉ là để anh phải nản lòng, phải bỏ cuộc. Rồi mỗi ngày một chút, cô nhận ra đằng sau khát vọng chinh phục của Tuấn là một tình yêu thực sự mà cô hằng mong mỏi, là một tâm hồn bao dung, chân thành. Cô đã chấp nhận và đến với Tuấn với tất cả tình yêu đầu trong trắng. Cô và Tuấn đã có những tháng ngày tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười. Cô và Tuấn đã có những giờ phút say đắm, phiêu bồng trong mộng ảo tình yêu.

Cô đã quên bẵng mất Anh cùng những tháng ngày thơ dại. Nhưng Anh vẫn không quên cô, không thể quên được cô. Anh vẫn luôn luôn dõi theo cô, canh chừng cho cô, sợ rồi lỡ ai đó vô tình làm cô đau.Thế rồi cái điều Anh lo sợ ấy cũng tới. Tuấn đã không giữ được cô cho đến hết cuộc đời mình như anh đã từng nói. Tuấn đã không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình, anh làm trái tim cô tổn thương… mà một trái tim kiêu hãnh như cô thì không bao giờ chấp nhận sự nửa vời trong tình yêu. Cô chủ động nói lời chia tay trong một chiều cuối thu đầy giông gió, báo hiệu một mùa đông giá rét, tái tê như tâm hồn cô những ngày sau đó.Cô thực sự suy sụp, tan nát và hoài nghi vào cuộc đời sau sự đổ vỡ của mối tình đầu. Khi đó, Anh lại đến bên cô, là bến bờ bình yên cho cô tránh bão, là bờ vai bao dung cho cô gục đầu vào để chút hết những muộn phiền, đau khổ. Anh cứ lặng lẽ bao bọc cô như ngày nào mà không hề đòi hỏi, không hề tính toán. Cõi lòng Anh tan nát khi thấy cô buồn, khuôn mặt Anh bừng sáng khi nhìn thấy nụ cười hiếm hoi nở trên môi cô. Anh cứ đau cùng cô, buồn cùng cô và vui sướng cùng cô như thể cô chính là cuộc đời Anh vậy.

Nhưng một lần nữa cô lại làm Anh đau khổ. Một ngày chẳng nắng, chẳng mưa, chẳng vui, chẳng buồn, cô gọi Anh đến và thản nhiên nói:

- Cuối tháng em lấy chồng. Anh đến nhé.

Anh ngồi chết lặng vài giây. Rồi Anh hỏi, như không tin vào tai mình:

- Em lấy chồng? Mà lấy ai?

Cô trả lời nhát gừng:

- Lấy ai mà chẳng thế.

- Nhưng ai mới được chứ?

- Long.

Cô trả lời.

- Long? Nhưng em đâu có yêu anh ta?

Cô lặng im không nói. Anh nắm chặt lấy hai bàn tay cô khiến cô đau nhưng cô không rút tay lại, Anh gần như gào lên vì tuyệt vọng:

- Tại sao em lại làm thế chứ? Tại sao?

Cô vẫn ngồi im, mặc cho Anh lắc, giật, lay hai cánh tay cô.

- Em có biết là anh yêu em không? Em có biết là anh yêu em nhiều đến chừng nào không?

- Nhưng em chỉ coi anh như một người bạn thôi.

- Nhưng anh không muốn làm bạn của em! Anh không thể hiểu nổi em. Ngày xưa em chọn Tuấn vì em yêu Tuấn. Còn Long, em đâu có yêu Long? Vậy vì sao lại là Long mà không phải là anh? Long hay anh thì có khác gì đâu? Bởi vì đằng nào thì em cũng có yêu đâu?

Cô ngồi như hoá đá, mặc cho Anh chút xuống cô hàng trăm câu hỏi Tại sao? Đôi khi, người ta bước vào hôn nhân như một người mắc chứng mộng du, đến một lúc giật mình tỉnh ra, họ thấy mình đang đi trên một sợi dây căng trên mái nhà, họ muốn tụt xuống nhưng không thể, thế là họ đành phải nhắm mắt đi tiếp. Cô nghĩ mình bây giờ thật giống như vậy. Cô không yêu Long mà chỉ thương Long, anh ấy thật thà đến ngây ngô và yêu cô đến khờ dại. Thế rồi trong một lúc mủi lòng, cô đã chót gật đầu đồng ý, một cái gật đầu vô trách nhiệm để đến bây giờ cô tự thấy mình phải có trách nhiệm với nó.

Buổi tối trước ngày cưới cô, Anh đến. Anh chẳng nói gì, chỉ nhìn cô đau khổ và ngồi thu mình trên chiếc ghế. Ba, mẹ cô biết ý đã ngầm ra hiệu cho mọi người tránh đi nơi khác. Cô ngồi lặng lẽ bên Anh, muốn tìm lời an ủi Anh nhưng cổ họng cô nghẹn đắng, cô chỉ sợ nếu cô nói một câu thôi, cả cô và Anh sẽ oà khóc mất. Đến mười giờ Anh về vì mọi người không thể chờ lâu hơn đã quay trở về nhà. Anh tránh không nhìn cô và nói:

-Anh về. Chúc em hạnh phúc!

Nhìn cái dáng đi như muốn đổ gục xuống của Anh, cô bỗng oà lên khóc nức nở. Khóc cho một thời con gái hay khóc cho một mối tình? Không ai biết cả. Ngày mai cô lấy chồng. Ngày mai……

Ngày mai. Cái ngày cô lên xe hoa ấy, Anh không đến. Trước khi bước lên xe hoa, cố ghìm hai dòng lệ cứ chực tuôn chào, chào ba, mẹ xong, cô cố tìm trong đám đông hình bóng của Anh, nhưng không thấy

Những ngày sau đó, cô dồn hết tâm trí, tình cảm của mình vào công việc gia đình để không còn thời gian nghĩ ngợi vẩn vơ nữa, và cũng để quên đi hết những chuyện xưa. Nhưng dù cô làm gì, ở đâu, Anh vẫn luôn dõi theo cô. Và chỉ cần cô gọi, Anh lại sẵn sàng đến, như ngày nào. Chỉ cần cô gọi! Cứ như vậy, Anh lại lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời cô mà không đòi hỏi. Như ngày nào. Mỗi khi cô buồn, cô đau khổ Anh lại là người để cô chút hết tâm sự. Mỗi khi cô cảm thấy cô đơn, Anh lại là người cảm nhận được đầu tiên. Anh luôn hiểu những điều cô nghĩ. Dường như trời sinh Anh ra là để cho cô, vì cô. Nhiều lần cô giục Anh lấy vợ vì mẹ chỉ có mình Anh là con trai, Anh chỉ cười buồn rồi bảo:

-Anh sẽ lấy vợ chứ nhưng chưa phải bây giờ.

-Vậy đến bao giờ thì anh mới lấy?

Anh nhìn xa xôi, ánh mắt như có sương có khói giăng mờ.

Mấy lần mẹ Anh ốm, cô đến thăm, bà nhìn cô rồi khẽ thở dài, bà bảo:

- Con xem có ai giới thiệu cho anh nó một đứa, chứ bác già rồi, chẳng sống được mấy nữa.

Anh nhìn cô với đôi mắt đầy đau khổ. Còn cô, cô nghẹn đắng, không biết nói gì.

Vậy mà giờ đây Anh sắp cưới vợ. Vợ Anh hơn Anh hai tuổi, đã có một đứa con riêng với người chồng trước. Nghe nói, chị rất giầu, lấy nhau xong họ sẽ dọn về sống ở nhà chị ấy. Lúc đưa thiệp cho cô, Anh như kẻ có lỗi. Anh bảo cô:

- Em nói gì với anh đi. Em nói thế nào anh sẽ nghe theo như thế.

Cô nhìn thẳng vào mắt Anh khẽ nói:

- Em thành tâm chúc anh hạnh phúc.

Anh đau đớn nhìn cô rồi chào cô ra về.

Vậy mà ngày hôm nay cưới Anh, cô lại không đủ can đảm để đến chúc mừng Anh. Cô viện cớ nhà có đám cưới cháu để gửi qùa mừng cho Anh, còn mình thì trốn đến quán cafe này để ngồi nhâm nhi nỗi đau đang bóp nghẹt trái tim cô và thầm đếm thời gian chậm chạp rơi như những giọt cafe đang tí tách rơi trong chiếc ly. Giờ này chắc Anh đang tay trong tay với người vợ đi nhận sự chúc mừng của mọi người.

Phải chăng cô yêu Anh? Không. Cô đã nói là cô không yêu Anh rồi mà. Hay là cô đã quen với sự hiện hữu của Anh bên cô suốt chừng ấy năm? Uh, cũng có thể. Nhưng thế thì sao cô lại đau đớn thế này?

Anh,Em Đã Sai ...Những giọt nước mắt đã rơi,Giọt nước mắt đã quá muộn màng.
more »

Truyện Uh tớ là con nhà nghèo

Posted by Unknown
Nếu ai đó hỏi tớ “Nhà cậu giàu hay nghèo”. Ùh thì nhà tớ nhìn xuống thì cũng hơn nhìu người nhưng nhìn lên chẳng đáng bằng ai. Và tớ sẽ không ngần ngại trả lời rằng: “Tớ là con nhà nghèo!”




Nếu bọn con nhà giàu chửi tớ rằng : “Đồ con nhà nghèo!”, tớ sẽ ngẩng cao đầu trả lời rằng: “Ừh, đúng đấy, tớ là con nhà nghèo!” bởi vì không ai có quyền lựa chọn nơi sinh của mình và tớ chẳng việc gì phải tự ti khi tớ là con nhà nghèo!


Con nhà nghèo, tớ vẫn thường đi shopping dù chỉ để ngắm những mẫu thời trang mà tớ thích, hi vọng một ngày nào đó mở shop thời trang của riêng mình. Tớ vẫn thường vào những quán cafe sang trọng trong thành phố dù chỉ gọi “ Chị ơi cho em ly trà đá” và ngồi từ sáng đến tối dùng wifi free. Tớ vẫn vào Diamond Plaza chỉ là để ngắm quy mô hoành tráng và những đồ hàng hiệu cho mở mang tầm mắt. Nếu có đứa con nhà giàu nào bắt gặp tớ ở đó và cười khẩy thì tớ cũng sẽ cười lại. Tớ chẳng việc gì phải xấu hổ cả, những nơi con nhà giàu vào được thì con nhà nghèo cũng vào được bởi vì đơn giản những nơi đó mở cửa cho tất cả mọi người....


Nếu ai đó chửi tớ rằng: “Nghèo mà hay mơ mộng!”. Ừh, tớ mơ mộng đấy, mơ một ngày tớ trở nên thành đạt, mơ một ngày có thể bù lại những gánh nhọc nhằn trên vai ba mẹ, mơ một ngày làm được những gì mình thích. Nhưng tớ chẳng cần phải hổ thẹn vì cái ước mơ ấy. Bởi ít nhất tớ không giống ai kia, giàu mà chẳng có ước mơ, bởi ít nhất tớ đã tự nỗ lực bản thân để thực hiện ước mơ ấy chứ không phải ngồi chờ một ai đó ban phát cho. Và hãy chờ xem tớ sẽ làm được những gì....



Nếu ai đó bảo tớ “nghèo mà cũng bày đặt bố thí cho người khác!”. Ừh, tớ vẫn cho bà cụ ăn xin bên lề đường mấy tờ bạc cắc, số tiền tớ cho họ bao nhiêu không quang trọng quang trọng là ở đây khi đưa cho bà cụ đã tớ đã kéo thẳng tiền xếp lại ngay ngắn rồi đặc vào lòng bàn tay cho cụ.......và rồi mua giùm em nhỏ bán dạo một tờ báo như thế không có nghĩa là tớ “bố thí” mà tớ giúp họ với lòng thành của mình, là sự sẻ chia nho nhỏtừ số tiền nhịn ăn sáng của tớ. Chỉ có những ai chưa từng đồng cảm với số phận của người khác thì mới gọi đó là “bố thí”. Và tớ chẳng thèm chấp họ

Nếu ai đó nói với bạn bè trước mặt tớ rằng: “ Đừng chơi với nó vì nó là con nhà nghèo!” tớ sẽ chằng sao cả. Tình bạn bắt đầu từ lòng chân thành chứ không phải sự phù phiếm bề ngoài. Đừng đem cái mác con nhà giàu ra để hù doạ người khác, và tớ cũng không cần làm mọi cách để chơi với con nhà giàu. Bởi như thế bạn sẽ chằng tìm lấy được một tình bạn chân thành mà chỉ là sự lợi dụng nhau....



Nếu ai đó nói sau lưng tớ rằng: “ Ba mẹ nó là người nhà quê đấy!”. Tớ sẽ ngoảnh lại cười và ngẩng đầu cao hơn bao giờ hết: “ Ừh, đúng đấy! Ba mẹ tớ là người nhà quê, là những nông dân thực thụ!”. Nhưng ít nhất họ đã đào tạo ra những người trí thức chứ không phải những người trí thức rồi đào tạo ra những ung nhọt của xã hội....


Điều cuối cùng của tớ, tớ là con nhà nghèo, tớ có thể nghèo về vật chất nhưng không việc gì phải hổ thẹn cả. Tớ tự hào dù nghèo nhưng giàu về nhân cách, giàu về ý chí nghị lực và hiều thế nào là sống đẹp. Bạn có thể cười tớ nhưng xin đừng cười về nhân cách của tớ. Hãy chờ xem tớ làm được những gì bằng chính bước đi của mình và hãy nhớ rằng người giàu nhất thế giới này cũng đã từng trải qua những ngày tháng nghèo khó....
more »

Truyện một cô gái và 17 món quà

Posted by Unknown
Khi nhiệt kế chỉ hơn 10 độ C thì việc đau khổ nhất của lũ học trò là bò dậy vào buổi sáng sớm. Sương vẫn còn vương trên lá và giăng giăng trong con mắt ngái ngủ của những kẻ dậy sớm bất đắc dĩ. Thật may hôm nay lại làChủ nhật, quả là thiên đường cho việc ngủ nướng. Huy nghĩ thầm và sung sướng rúc mặt vào trong chăn. Bỗng, cánh cửa bật mở, gió lạnh ùa vào.
- Miu, em không thể đi lại nhẹ nhàng hả? – Huy cáu nhặng lên.
- Nếu anh còn tiếp tục nằm một đống ở đó thì em sẽ còn cào cho anh một nhát đấy!
Ném cho ông anh cái Humburger nóng sực, nhỏ em tiếp tục cáu kỉnh.
- Huy, anh mà còn dồn hết mọi việc cho em thì em sẽ đình công đấy!!! Ngoài ra, em sẽ mách với chị Hân! Thế đấy!
Cánh cửa đóng sập lại trường mặt Huy một lần nữa.
Huy ngạc nhiên thật sự. Huy có khá nhiều bạn gái thân, nhưng sao con bé Miu này luôn nhận ra Hân đối với Huy có một ảnh hưởng đặc biệt nào đó. Cô bạn cùng khối với mái tóc ngắn khó bảo, gương mặt xanh xao ngoài sức tưởng tượng. Nhưng chơi với Hân mới biết cô bé này không yếu đuối như những gì mà vẻ bên ngoài của cô tiết lộ.
truyen ngan, mot co gai va 17 mon quaTruyện ngắn hay: Một cô gái và 17 món quà
Không màu mè và cô độc nhưng Hân ít khi nói chuyện với người khác. Nếu không vì mấy cái đĩa Rock hiếm có của Huy thì chưa chắc Hân đã thèm nói chuyện với nó. Mấy cô nàng chuyên Anh luôn cởi mở và dễ nói chuyện, nhưng Hân thì khác, Huy nghĩ thầm. Thảng hoặc, giữa lúc đang nói chuyện, thấy Hân dường như quá im lặng, Huy cũng chợt ngừng lời, thì dường như cô bạn giật mình bởi sự im lặng, vội giục giã:
- Huy ơi, cậu nói nữa đi!
……
Tuy khác lớp, nhưng các buổi học đội tuyển của chuyên Lý và chuyên Anh hầu như trùng nhau nên Huy gặp Hân nhiều hơn. Nhờ thế hai đứa thường xuyên gặp nhau. Bọn nó học buổi sáng nên trưa thường ở lại trường ăn cơm để chiều học đội tuyển luôn cho tiện. Những buổi trưa ở lại, mặc kệ bọn bạn rủ rê, Huy thường đợi để đi ăn cùng với Hân. Câu chuyện của hai đứa xoay quanh chuyện học hành và những thứ cả hai đứa cùng mê như Rock, truyện tranh… Thêm nữa, Huy còn cực kì kinh ngạc khi biết Hân đọc rất nhiều. Nhiều sách và nhiều thể loại khác nhau. Như những cô cậu nhóc cùng tuổi, Hân cũng thích truyện tranh, nhưng ngoày ra cô nhỏ còn đọc tiểu thuyết dày cộp, trinh thám, sách khoa học và cả truyện kiếm hiệp nữa.
- Có vẻ hơi giống một món thập cẩm, tạp nham nhỉ! – Hân phì cười trước ánh mắt kinh ngạc của Huy.
- Tớ không ngờ cậu có thể đọc nhiều như thế, trong khi cậu nói là không đủ thời gian để ăn một cách ngon lành! – Huy chữa ngượng.
- Bất cứ khi nào thấy mình suy nghĩ lung tung thì tớ đọc, đọc bất cứ thừ gì tớ có thể vớ được.- Hân cười hì.
truyen ngan tinh yeu, mot co gai va 17 mon quaMột cô gái và 17 món quà - Truyện ngắn tình yêu hay
Truyện ngắn: Một cô gái và 17 món quà
Những khám phá bất ngờ về Hân như vậy không nhiều. Huy hay nói về gia đình nhiều hơn với hi vọng mong manh là một lúc nào đó Hân sẽ kể nhiều hơn về bản thân cô nhỏ, về những chuyện không ai ngoài Huy được biết. Nhưng không bao giờ Hân nói cả. Cô nhỏ chăm chú nghe Huy kể với ánh mắt say mê, đôi khi khiến Huy ngỡ ngàng. Tất cả chỉ là Huy than thở về chuyện “đau khổ” của nó. Nào là con nhóc Miu cứng đầu không chịu gọi Huy lấy một tiếng “anh”. Hay chuyện mẹ Huy đã chia đôi những công việc phụ nữ, một nửa giao cho con em, một nửa giao nó, đàn ông con trai trong nhà gánh vác.
- Cậu thử nghĩ mà xem, tớ sắp là thằng con trai 18 tuổi rồi mà ngày ngày vẫn thay phiên đi chợ nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Mẹ tớ thật bất công. Mẹ luôn bênh Miu nhiều hơn. Con nhỏ có thể mặc sức quát măng tớ chỉ vì vài việc cỏn con mà tớ trót quên… Tớ ngán nó lắm rồi…
- Nào! Cậu ngừng được rồi đấy! Cậu ngốc thật! – Cô bé bỗng kêu lên giận dữ
Huy giật mình, nó nhìn sâu vào đôi mắt sáng, hấp háy sau cặp kính thường chăm chú nghe nó kể chuyện. Nó thảng thốt: “Có chuyện gì vậy?” Hân hít một hơi dài, thở hắt ra: “Xin lỗi, tớ nóng nảy quá!”
Truyện ngắn tình yêu, Một cô gái và 17 món quàTruyện ngắn tình yêu: Một cô gái và 17 món quà
Nhìn nó thật lâu, Hân nhún vai nói tiếp:
- Nghe này, Huy! Cậu sắp 18 thật, nhưng cậu ngốc như một thằng nhóc lên 8, cậu có biết cậu có tất cả những thứ mà mọi đứa trẻ cần có và thèm muốn. Thế mà cậu ngồi đây, ỉ eo, “tớ ngán lắm rồi”! – Nói xong, cô nhóc đứng lên, kiên quyết đòi trả tiền cho cả hai đứa, rồi bỏ đi.
Buổi trưa hôm ấy với Huy dài lạ lùng.
***
Linh, cô bạn thân hiếm hoi của Hân đã đồng ý nói chuyện với Huy. Lặng lẽ nhìn Linh thanh toán hết cốc kem này đến cốc kem khác, Huy hỏi vu vơ:
- Trời lạnh thế này mà cậu vẫn ăn kem được sao?
Linh đột ngột dừng lại, cười:
- Cậu biết không, cái Hân bảo trời càng lạnh ăn kem càng ngon. Vì ăn xong cậu mới thấy là cậu cần sự ấm áp đến thế nào. Hân thích nói chuyện với cậu, à không, nghe cậu kể chuyện thì đúng hơn. Con nhỏ nói được nghe một người hạnh phúc kể chuyện nó cũng thấy hạnh phúc lây! – Ly kem tan dần, giọng Linh ngày càng nhỏ đi.
Cô nhỏ ngước mắt lên nhìn nó, hỏi khẽ:
- Tính từ khi bắt đầu đi học, hiểu biết, nếu chỉ nhận vẻn vẹn hai món quà sinh nhật từ bố mẹ, cậu sẽ cảm thấy thế nào?
- Cực kì tồi tệ và bị bỏ rơi – Huy lo lắng trả lời. Nó hồi hộp hỏi tiếp: – Ý cậu là Hân…
truyen ngan, mot co gai va 17 mon quaMột cô gái và 17 món quà
Linh gật đầu
- Cái Hân sống với mẹ, thi thoảng bố có đến thăm. Và cả hai bác đều từ lâu rồi chưa từng nhớ sinh nhật của đứa con gái duy nhất. Nhưng Hân chẳn giận bố mẹ đâu. Nó vẫn nói lớn rồi còn sinh nhật gì nữa, nhưng Linh biết nó vẫn giữ hai món quà ấy kĩ lắm, nhưng báu vật vậy…
Cô bé Miu loay hoay chuẩn bị đi học, nó đang lo muộn học vì còn phải làm nhiệm vụ thay ông anh quý hoá. Hấp tấp lao xuống cầu thang, lao vào bếp, con nhóc đứng sững. Không tin nổi vào mắt mình nó hét lên: “Mẹ ơi, anh Huy… làm sao ý!” “Làm sao ý” tức là ông anh trai nó đang tráng trứng để nhồi vào bánh mỳ làm bữa sáng cho cả nhà.
Trời bắt đầu vào mùa xuân, thời tiết ấm lên rất nhiều. Mấy cây hoa sưa trổ bông trắng muốt, rụng lả tả khắp sân trường hệt như những bông tuyết ấm áp. Vài chú chim nhỏ hào hứng rời tổ, liệng cánh trên bầu trời xanh rộng. Bên dưới là một cô nhóc hai má nhoè nhoẹt nước mắt và một cậu nhóc đang thao thao bất tuyệt: “…Đây là quà sinh nhật tặng Hân năm 8 tuổi… đây là năm 15 tuổi, kia 16 và cái này là tròn 17 tuổi nhé”
Và bỗng, thằng nhóc ngập ngừng, đưa tay chỉ vào mình, cười ranh ma: “Liệu đây có thể là món quà thứ 18 không, Hân?” Cô nhỏ nhíu mày, cười hì hì rất dễ thương:”To quá, không mang về nhà được!”
more »

Em Đã Là Thiên Thần ( 2 )

Posted by Unknown


g. Nhìn bộ dạng lúc đó thì ai mà chả cười. tay cầm cái gậy ngắn ngắn, đội cái mũ lá , quần ống cao ống thấp, một gã nông dân chính hiệu . Chưa kịp định thần vì cái vô duyên của 2 con đó (thật ra là nó xấu hổ vãi ra) thì lại đơ thêm phát nữa. con bé H đang ở nhà nó. Móa

“Ơ ơ. H đi đâu đây” nó vừa lại ngồi cạnh H vừa hỏi (ngồi cạnh chứ nhà có 1 cái ghế dài, 1 cái đơn, mẹ ngồi ghế đơn mất rồi).

“Nè, giấy báo”

“Báo gì?” Nó tròn mắt hỏi H.

“Đại học. chứ báo gí nữa” bé H nói.

Nó cầm giấy báo, vừa đọc đến chữ giấy báo nhập học mà nó sung sướng. Nó hét lên:

“AAAAA, Đỗ rồi, con đó rồi mẹ ơi” Vừa hét vừa ôm luôn H. móa, hét thì hét với mẹ nó mà ôm lại ôm con H mới đau. Nó cũng chả để ý.

“T, bỏ ra” nó nghe ai đó nói. Nó có lấy cái gì của ai mà bắt nó bỏ nhỉ. Chợt nó giật mình. Oái, nó đang ôm H.

Nó buông H ra. Nhìn H, nó cười trừ, nhưng H thì mặt đỏ như quả gấc, mặt cúi cúi bẽn lẽn. Quả này cmnr.

“Xuống chăn trâu với T, nhiều thứ chơi lắm” nó phá cái vẻ ngượng ngùng bằng lời chào mời hấp dẫn ;

Tưởng 2 đứa nó không chịu đi, ai dè nó hưởng ứng nhiệt tình. Lỡ dại rồi, thôi thì cho ra chơi, nhúng xuống đập nước cho nó chết cmn đi (đang nghĩ đến cảnh té nước thôi nha).

Vừa xuống đến chỗ chăn trâu, thấy cái đập nước to, trong xanh nó hét lên sung sướng, chạy tưng 1 phát xuống nước chơi luôn. (con này như chưa bao giờ thấy nước hay sao ấy. phởn quá, hừm). Cái đập này không như các đập thủy điện đâu nha. Bãi thoai thoải, sâu dần giống bãi biển lắm. chỉ mỗi tội không có cát mà chỉ toàn cỏ thôi. Mưa nhiều là nước dân lên cỏ nên sạch.

Đang trải lòng phơi phới dõi theo con phởn H thì nó biến mất khỏi tầm ngắm. (Đậu má, cái con nà nó chạy vào cái vùng toàn đất sét, mà đất sét thì trơn trượt lắm). nó phi luôn ra chỗ H. tay H cứ đập đập làm nước bắn tung tóe. Nó với lấy tay H. keo mạnh đưa H nổi khỏi mặt nước. hnay mới biết người nhỏ H nhẹ không. Vừa đứng dậy, H ôm chầm lấy nó, khóc nức nở. Ặc, khóc gì trời(chắc là giả bộ để ôm nó đây )).

“Hu hu, ướt hết rồi, sao không nói cho H.. huh u.. tại T đó .. huh u” H vừa ôm nó vừa khóc. Quái, ướt tí mà đã khóc, nước thì chỉ đến quá đầu gối chứ mấy. (chắc con này giả bộ).

“Ờ”

“hu hu” H lại khóc

“Ai bảo phởn, chạy tót một mạch ra”

“Mà nhìn xuống coi, nước cạn thểu à” nó chọc quê H, H nhìn xuống thấy nước cạn thật, hình như H bắt đầu thấy quê

“Ứ. Tránh ra”. Sau khi nghe tránh ra là “Rầm” chưa kịp hiểu cái tiếng đó ở đâu ra thì nó đã nằm gọn trong nước. Nó lại nhớ mấy câu thơ:

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc.

Nước gương trong soi tóc những hàng tre.

Tâm hồn tôi là những buổi trưa hè.

Tỏa bóng xuống dòng xong lấp loáng”

“ Chưa bao giờ bị ướt do gái đẩy đâu nha” Vừa nói vừa làm bộ mặt lưu manh tiến đến H.

Như hiểu ý nó, H vừa la vừa chạy. nhưng mà chạy sao được. no vồ lầy H, cả 2 cùng ngã dúi dụi xuống nước. vô tình nó với H lại ôm nhau thêm lần nữa. 2 đứa giống như chưa bao giờ nghịch nước, chả để ý gì xung quanh, mặc mọi người cười. bạn H đứng trên bờ cũng cười ngặt nghẽo. 2 đứa như 2 đứa điên.

Đến lúc này thì 2 đứa như bừng tỉnh (nghe nghiêm trọng). Cả 2 ướt sạch trơn.

“Thôi, H phải về thôi, Ướt thế này chơi đc gì nữa”

Nó đững gãi đầu.

“Ờ hè. Ướt sạch rồi” Cả 2 cùng ngại ngùng.những với nó. H vẫn chỉ là 1 người bạn.

Đưa H với bạn về nhà. Mẹ nhìn 2 đứa mà chả nói đc câu gì. Nó chạy vội vào lấy cái khăn cho H lau tạm.

“Khăn. Lau đi”

Cái khăn bé ti. Thủng lỗ chỗ. Nó có bao giờ để ý đến mấy cái đó đâu, có sao dung thế. Hnay đưa H dùng, cũng ngại. Rồi H với đứa bạn cũng về.

“Mẹ ơi, chúng con về” Ặc, cái con này, dám mẹ mẹ con con thế đó. Chào xong H cười rất tươi. Nụ cười cùng mái tóc xơ xơ do ướt, nhưng sao vẫn thấy đẹp. Nó chưa bao giờ để ý H cười. vì thứ nhất nó ko quan tâm con gái khi đi học, thứ 2 nữa có quan tâm thì cũng chẳng dám để ý tới H. vì H là con 1, lại là con nhà khá giả. Lại xinh nhất lớp nữa.

Thế là 2 đứa về. nó đi dắt trâu về luôn. Tối hôm đó là buổi tối rất vui của nó cũng như bố mẹ nó. Anh chị nó ở xa, chắc ngày mai nó mới xuống bà ngoại gọi điện thông báo được. Đêm nằm nó cứ mông lung. Thật không ta, nó đỗ đại học? Nó nghĩ quãng đời sắp tới. nó học. bố mẹ nó lại phải lo lắng, khổ thêm nữa rồi. Nhưng nó phải học thôi, cố lắm nó mới đỗ mà. Có học sau nó mới thoát nghèo được. Nó cứ nghĩ về chuyện nó, mà không hề nghĩ đến buổi chiều vui vẻ với H. Nó vô tâm quá chăng? Rồi dần nó chìm vào giấc ngủ.







Những ngày sau đó, mọi việc cứ diễn ra bình thường. nó tất bật làm giấy tờ cho ngày nhập trường. trường nó ở tận đà nẵng cơ mà. Không khí gia đình vui hơn ngày thường, nhưng đâu đó trong mắt bố mẹ nó là nỗi lo, lo cho nó ăn học, những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Vui vì đc đi học, vào đà nẵng, xem cầu quay, điều mà lúc nó đi thi chưa kịp coi, lo vì gia đình nghèo, lại thêm nó ăn học, không biết lấy gì lo cho nó. Rồi bố mẹ đã khổ, lại khổ thêm.

Một buổi sáng, nó đang ngồi chơi với 2 đứa con nít. Thì H lại xuất hiện (Móa, toàn xuất hiện những lúc không ngờ). Lần này đang lom khom chơi ô ăn quan mới đau chứ. May tiếng xe máy nên nó biết, quay lại thì H cười rất tươi. Nó đơ (chả lẽ nó say ).

“Yêu trẻ con quá nha”

“Ờ, thì…. (nó gãi đầu)… trẻ con mà. Hehe. Đi đâu đây”

“Đi chơi, nhớ T đó”. Con này gan ghê nha, nó nghĩ bụng

Nó chỉ cười trừ, chả biết nói gì thêm. Hôm nay H mặc váy trắng tinh, chưa bao giờ nó đc nhìn H mặc váy cả. Mải nhìn quên mất mời H vào nhà chơi.

“Không cho người ta vào nhà uống nước à”

“Ờ ờ, quên mất.hihi” nó ấp úng

Nó cầm xe H dắt vào sân. H lẻo đẻo theo sau. (Chà, giống vc về thăm nhà ghê).

“2-9 qua nhà H chơi nha” chưa kịp ngồi H đã mở lời

“Ờ ờ, mà có việc gì à” nó vẫn ấp úng

“Liên hoan”

“Liên hoan gì?” nó hỏi

“Đại học chứ gì nữa”

“Oaaaa…. Thế hả?” nó đang tỏ vẻ vui mừng thì giả bộ cụt hứng, làm H bực, rồi giận nó. Lúc đó cứ tưởng H giận thật, nó ngây thơ chứ đâu biết H cũng chơi lại nó.

“Vô tâm. Hừm” nói xong H xịu mặt lại.

“hề hề. uống nước đi nè. H giỏi quá he” trời, nó khen nữa chứ, hôm nay nó lỳ quá.hay là nó đã thay đổi,haizzz, bột phát thế thôi, chả đổi gì cả

Ngồi nc một lúc thì H đi mời những đứa khác. Nhà nhiều đứa bạn nó, khá giả nên đỗ đại học là liên hoan, chứ nó thì không nghĩ đến. bố nó có bảo là làm liên hoan nhẹ, nhưng nó một mực từ chối. vì nó biết, tốn kém lắm.

2-9 cũng đến, nó lọc cọc đạp xe đi nhà H, móa nó ông trời muốn cản nó thì phải. vừa đi được 1 lúc thì trời đổ mưa. Nó lại chả đem áo mưa,nó đành tấp vào hiên nhà cạnh đường đứng trú mưa. Mưa mãi.nóng ruột, vì tới giờ rồi mà vẫn mưa, nhưng nó vẫn chờ. Cuối cùng thì trời cũng chịu ngớt cho nó đi, “sau cơn mưa trời lại sáng” chả phải sáng nữa mà nắng chang chang. Trời thế này thật khó chịu.Đạp đến nơi thì cũng sắp tàn tiệc. Nó phân vân không biết có nên vào hay chờ xong rồi vào. Nó nhìn vào trong, bạn nó vẫn ngồi nhiều, mà sao hôm nay đứa nào cũng đi xe máy thế. Giờ mới biết bạn bè nó khá nhiều. Nó quyết định vào. Trên tay cầm chiếc bút đã gói cẩn thận, đang lơ ngơ nhìn đám bạn thì H ở đâu chạy ra.

“T”

Nó ngoảnh lại thấy H ở đâu chạy vào sau nó

“Ớ. H đi đâu về thế. Liên hoan mà đi đâu”

“Chờ mãi chả thấy T, đi coi coi ở đâu” Xời, nó đc ưu ái quá.kè kè

Nó cười mỉm

“Này, tặng H”

Nó chỉ tặng H đc cái bút, bút này nó mua lâu rồi nhưng chưa dám dùng. Cứ để ngắm. hơ hơ, giờ mới thấy tác dụng của sự giữ gìn.hehe.





more »

Em Đã Là Thiên Thần

Posted by Unknown


- Tác giả: mrxau

- Tình trạng: Full.

Một câu chuyện buồn...




Sinh ta trong một gia đình thuần nông, nghèo khó, trên mảnh đất xứ nghệ nắng và gió. Nhà có 4 anh chị em và nó là thằng con út. Ừ, gia đình nó khổ thật đó, nhưng vì là con út nên nó cũng được cưng chiều hơn. Ngay từ nhỏ, nó ít bị làm hơn anh chị nó, nhưng nó suốt ngày bị bố nó bắt ngồi học. Ngày đó, học như là cực hình, sáng nó học trên lớp, chiều cứ 2h-4h ngồi cặm cụi tại bàn. Nhất là vào mùa mưa lũ, trong xóm có con suối nhỏ đổ ra 1 cái đập nước. mùa lũ nước suối chảy, trong veo, trẻ con trong xóm đua nhau xuối suối nghịch,bắt cá. Nó cũng thèm lắm, nó chỉ mong cho đến 4h là nó chạy ngay vào suối chơi với đám bạn. Nó ít đc chơi nhưng cũng là thằng đầu têu hay bày trò nhất trong xóm, và rồi tuổi thơ nó cứ êm đềm thế lớn lên.Sau này khi nó đỗ vào lớp chuyên của trường cấp 3 nó mới ngẫm lại, cũng may rằng ngày nhỏ bố nó bắt nó học nhiều, nhìn mấy thằng bạn học hệ B, bổ túc tốn kém, ngày đó, 100k cũng là 1 khoản tiền lớn đối với mỗi gia đình rồi. Khi bước vào cấp 3, nó đã biết suy nghĩ hơn, nghĩ cho bố nó, mẹ nó bươn chải kiếm tiền cho chị em nó ăn học, biết nghĩ nhưng nó cũng chưa làm được gì ngoài việc phụ mẹ việc gia đình, và lo lắng học thật tốt. Ừ thì nó cũng xao xuyến trước vẻ đẹp của 1 người con gái trong trường, nhưng rồi nó tự nhủ, giờ việc của nó là việc khác, lo học để thoát nghèo, sau còn báo hiếu. thế nên, cái tình cảm thuở học trò đó nó cũng dần nhường chỗ cho những ngày học thêm, những đêm ôn thi, và những kỳ thi căng thẳng. Và rồi, 3 năm cấp 3 cũng trải qua bình yên với nó. Để đến khi liên hoan lớp nó mới nhận ra rằng nó đã bỏ phí quảng thời gian đẹp nhất của nó, đời học sinh.

Trường nó khi liên hoan cuối cấp lớp nào lớp đó thường kéo nhau lên núi gần đó để tổ chức liên hoan, hát hò, nhậu nhẹt. Lớp nó cũng không phải là 1 ngoại lệ, kéo nhau lên núi gần đó, ăn uống hát hò nhảy nhót chán rồi thì một nhóm hay chơi chung với nó kéo đi 1 góc ngồi tán dóc. Thằng Đ bạn nó ôm nó khóc, vừa khóc nó vừa nói

“ 3 năm qua rồi mi à, mà không làm đc chi hết”

Nó bật cười, thằng này bình thường nó quậy mà sao hôm nay nó ủy mỵ thế này.

“ Ôi dời, học cho lòi mắt, làm cái gì mà làm” vừa nói vừa cười để xua đi cái không khí hơi ảm đạm đó, cười thế nhưng thực trong long nó cũng buồn, nó cũng nghĩ nó cũng chưa làm cái gì để nhớ về sau cả.

“Mai mốt gặp nhau giờ ấy mà, còn nhậu với nhau chán” nó tiếp.

Ngồi một lúc nữa rồi cả đám cũng quay vào với lớp để chụp hình, nó làm 1 phát tập thể rồi cũng lượn lờ xem có cái gì trên núi hay không. Lượn hồi cũng có cái để cho là hay. Có thằng cùng xã nó đang nằm khóc tút tít cách đó không xa lắm, nhưng cũng đủ xa để ko ai nghe thấy tiếng nó khóc. Nó lại gần ngồi xuống cạnh thằng bạn nó.

“Răng khóc mi, con chi bay vô mắt à?” nó hỏi thằng bạn, nó cố tình đùa để thằng bạn nó vui, nó cười thật.

“Con cái trốc mi đó” bạn nó vừa cười vừa chửi nó.

“Lại chụp ảnh” vừa nói nó vừa cầm tay thằng bạn kéo dậy. Nhưng thằng bạn nó lại kêu nó ngồi xuống tâm sự. Tâm sự 1 hồi thi biết là nó vừa tỏ tình mà tạch nên khóc. Đệt, sao lại chọn cái lúc này tỏ tình nhỉ, mà cái con này thì nó cũng đã biết là chả thích thằng bạn nó từ hồi nào rồi. Mà con này cũng bao nhiêu thằng tán tỉnh mà có chịu đứa nào đâu. Thôi thì cũng ngồi đó với nó, đến lúc nó nói hết rồi thì thôi. Nó thầm nghĩ, tán gái mà khổ thế thì tán làm gì, cười nhẹ 1 cái rồi xua đi cái ý nghĩ gái gú trong đầu nó. Một lúc sau 2 thằng lại với cả lớp. Tự nhiên đó để ý cái con mà bạn nó vừa kể xong, thỉnh thoảng ngó sang con đó, lại thấy con đó cũng nhìn nó (CDSHT chăng?). nó nghĩ bụng, kệ, chỉ là nó muốn để ý coi thái độ sau khi được tỏ tình của con đó thế nào thôi. Lúc này, cả lớp bắt đầu nhiễm “men” bật nhạc nhẩy ầm ầm, vang cả núi, lại thêm các lớp khác cũng cách đó ko xa nữa, nó cũng hòa mình vào hưởng cái không khí vui vẻ ấm áp của lớp để ngày mai, mỗi đứa 1 nhà, cho chiến dịch nước rút ôn thi đại học.

Cứ thế vui, rồi giờ tàn tiệc cũng đến, lúc này vẻ ủ rũ lại trở lại trên gương mặt của mỗi đứa.

“Buồn thật, hết thời học sinh rồi” nó đang đi thì có tiếng ai nói bên tai nó, đi cạnh nó, lúc buồn nó cho tay vào túi quần, đi một mình cúi mặt suy nghĩ, hnay lại có con nào rảnh đi nc với nó.quái.

“Ừ, cũng buồn” nó vừa nói nhưng vẫn cúi mặt xuống đi mà chả cần biết ai đang đi bên cạnh.

Bỗng con bé đi bên cạnh khều tay nó, đặt vào tay nó tờ giấy, nó giật mình, giật cái tay lại khiến tờ giấy vẫn chưa được đưa cho nó.

“Cái gì thế” nó bỗng nói to nữa chứ rồi tròn mắt nhìn con bé. Giờ mới biết là con bé thằng bạn nó tỏ tình mà tạch, cả lớp đang đi quay lại nhìn, cả thằng bạn nữa.

“Cầm đi, tí về nhớ đọc.” Rồi con bé chạy tót lên đi với đám bạn của nó. Chết cmn rồi, một rừng mắt đang trừng trừng nhìn nó, có cả ánh mắt hình viên đạn của thằng bạn nó. Nó chưa kịp nói gì thì con kia chạy mất, nó ngớ người, cả 3 năm nó có nc với con bé này mấy đâu, chả lẽ con bé thích nó.đang ngớ ngược thì nghe cái “Vèo”. Xong, có 1 thằng cướp lấy tờ giấy. Dm nó chứ, phải giật lại bằng đc không thì chết nó luôn.Đuổi nó 1 lúc cũng giật lại được. nhưng mà nó thằng kia nó cũng đã biết được cái ý của tờ giấy đó.

“Thư bây ơi, của con H” thắng kia hét to, còn nó chỉ dúi dụi cất nhanh tờ giấy, nó chả quan tâm thái đọ của những đứa khác, chỉ đảo mắt nhìn tới 2 đứa, 1 là thằng bạn tỏ tình lúc nãy, 2 là con bé. Nghĩ bụng, biết nói thế nào với thằng bạn giờ. Thằng bạn nó nhìn nó 1 lúc rồi quay sang đùa với những thằng khác, nhưng nó cũng biết, thằng đó đang cố tỏ ra bình thường. Còn con bé thì mặt đỏ, cúi hẳn mặt xuống cứ bước đi bên bạn nó. Chuyện quái gì thế này, sao con bé này lại thích nó đc chứ. Tình tình thì lạnh lung, nhà nó thì nghèo, học thì thì nó cũng chỉ là thành phần giữa lớp. còn lại xấu trai nữa chứ. Nghĩ một lúc nó cũng gạt đi, thôi kệ, cứ để sau tính, nó là vậy, những cái chưa cần quan tâm nó đều có thể gạt đi được. và rồi thì ai về nhà nấy.

Tối về nó hồi hộp mở bức thư ra đọc. Tưởng sẽ được đọc 1 tràng dài tâm sự.

“SẮP TỚI THI TỐT T NHÉ. H THÍCH T”.

Vỏn vẹn 1 câu, chưa hết 1 dòng của tờ giấy. Nó đọc xong choáng, giống như đang chờ ăn món lươn cay thật cay mà lại đưa ra cho tô cháo hành. Nó bật cười ha hả sảng khoái, chả hiểu sao nó cười. xong nó lắc đầu, cất tờ giấy đi, rồi lại học. cũng có suy nghĩ đôi chút, nhưng cũng qua nhanh,. Những ngày sau đó, không còn đến lớp nữa, với lại phải ôn thi, 1 tháng nữa thi rồi, nên nó cũng chả còn tâm trí mà nghĩ về cái dòng chứ ấy. Cái thời đó, có quan tâm thì cũng chả làm đc gì, đt không, mạng mẽo không. Cũng may.

Đó, thế đó. Cái tuổi thơ tôi nó trôi qua bình yên vậy đó. Bình yên trong thiếu thốn, bình yên đến lạ lùng. Để rồi sau đó là khoảng thời gian mà tôi tiếc mà thèm muốn được bình yên như thế.

Tháng 8 đến, đang trong lúc vui chơi với đám trẻ con trong xóm lúc đi chăn đâu, thì có đứa con nít bên nhà chạy xuống bãi kêu nó về.

“Chú ơi, mự Thanh nói chú về có bạn đến chơi”

“Ờ ờ, chú về ngay, hehe, bữa ni giỏi hề”

Nó để con trâu đó, chạy về nhà. Thấy trước sân có cái xe tay ga, (giờ chả nhớ xe gì nữa). Ai mà có tay ga chạy thời này công. Nó chạy vào nhà

“Mẹ, ai thế mẹ”.

“Bạn con, con trai mẹ giỏi quá. Tối nay cho thịt gà cả nhà ăn”. Sao hôm nay mẹ bảo con mẹ giỏi nhở, lại có thịt gà ăn, hơi nghi ngờ, nhưng nó vẫn Ozeeee, 2 tay dơ lên trời (nghĩ tập thể dục chăng ). Cảm giác rất yoomost.

Mình quên mất là đang có bạn, móa, ngoảnh sang bàn thì 2 con đang nhìn nó cười. (2 con này vô duyên). Nhìn lại mình vô duyên mới đún




Trang:[1/21
]
more »

Những lời nói của bạn

Posted by Unknown
Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay rằng giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía bắc Chicago. Và Bob Collins, phát ngôn viên của bản tin buổi sáng đã mất trong vụ tai nạn!

Tối hôm đó, tôi lại nghe đài, tưởng nhớ con người được rất nhiều người yêu quý ấy. Trên đài, họ kể rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của Bob, mô tả ông như một người bạn hoàn hảo, một người đã sống vì mọi người. Tôi càng nghe những câu chuyện về việc Bob có ảnh hưởng đến những người xung quanh ông như thế nào, tôi càng cảm thấy chán nản. Tại sao?
Bởi vì tôi muốn biết, tại sao con người chúng ta luôn chờ đến lúc ai đó mất đi, trước khi chúng ta nói là chúng ta yêu quý họ đến mức nào! Tại sao chúng ta cứ chờ đến lúc họ không nghe được nữa, trước khi chúng ta nói cho họ biết rằng họ có ý nghĩa với chúng ta ra sao? Tại sao chúng ta luôn phải chờ đến lúc mọi việc đã quá muộn, trước khi chúng ta nhắc đến những phẩm chất tốt của một con người? Tại sao chúng ta lại ca ngợi hết lời một ai đó sau khi họ đã đi tới cõi vĩnh hằng? Lúc đó thì còn có ích gì nữa? 

Chúng ta kể lại những kỷ niệm, và chúng ta cười, khóc, nhớ về cuộc đời của người đã khuất. Đúng, điều đó giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau khổ mất đi một người có ý nghĩa quan trọng, đặc biệt với chúng ta. Nhưng khi chúng ta trìu mến nhớ lại về con người đó, những hồi tưởng và lời nói của chúng ta đều ko thể đến tai con người cần được nghe nhất!

Giá như con người được nghe những câu chuyện và biết được rằng họ đã làm được điều gì đó cho người khác. Và tất cả những điều đó phải xảy ra trước khi người đó đi vào cõi hư vô. Và khi giây phút cuối cùng của người đó đến, chúng có thể nói lời từ biệt, và biết rằng họ chắc chắn hiểu, là mọi người luôn yêu thương họ. 

Tôi sẽ nói với gia đình và bạn bè tôi, cho họ biết họ đã có những ảnh hưởng lớn lao với tôi như thế nào. Bạn có yêu thương ai đó không? Hãy nói với họ đi ! Có ai đã ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn? Hãy gọi điện cho họ. Có ai đã làm cuộc sống của bạn thay đổi? Hãy viết cho họ một lá thư, dù là thư điện tử.

Đừng để một ngày nữa trôi qua mà không cho mọi người biết. Rõ ràng là bạn sẽ cảm thấy rất vui khi viết một lá thư nói lên tình cảm của bạn đối với người khác cơ mà!

Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi có những lá thư và thiếp từ nhiều bạn bè mà tôi đã giữ nhiều năm nay. Mỗi lần đọc lại chúng, chúng có thể làm cho một ngày của tôi vui vẻ hơn, cho tôi biết là tôi được quan tâm và yêu quý như thế nào.

Cuộc sống quá ngắn nếu như bạn bạn cứ giữ những lời nói ngọt ngào trong tâm trí mà không bao giờ nói ra.
Những lời bạn nói, những lá thư bạn viết, có thể làm nên rất nhiều sự thay đổi trên thế giới này.

more »